Bình thản và mệt mỏi. Dù với gia đình, họ luôn tôn trọng, biết điều. Cũng vì ít trải qua mà tôi chưa đủ hiểu họ để làm họ có thể hiểu lại tôi.
Chỉ biết mình mãi mãi lăn. Đêm nay viết, ngại thay bút mới. Tích trữ một khả năng kiến giải, phân tích tàm tạm để mổ xẻ vấn đề.
Khi những ý nghĩ dông dài này chảy trong não thì bố âm thanh quấy rầy cũng chẳng nhằm nhò gì. Giờ ta muốn nghỉ một lúc. Để thấy những thế giới nội tâm rất sâu sắc trong nhau, ngoài những trường hợp chỉ biết ăn no ngủ kỹ (có thể cả lao động hùng hục) và để số phận xỏ mũi dắt đi.
Rõ ràng phải đi trình báo. Viết thế đủ chưa nhỉ. Hai anh em kéo co vài lần bỗng bạn thấy mình không thấy mặt ông anh.
Nhưng viết ra thì như lặp lại một nỗi đau lờ đờ. Cái đó, chúng đưa ra không khó. Và dễ sống hơn một chút.
Mình không khổ nhưng người ta lại khổ. Hắn cũng đang không cảm nhận được. Tất nhiên, có lúc người ta sẽ cảm thấy sự đồng điệu với sự thấu suốt kiểu hư vô, sự thấu suốt của dục đã diệt khi người ta có chung trạng thái thấy đời sống mất hứng bên con người.
Cô giúp việc bảo mẹ anh dặn vào bác, bác phải vào viện. Bạn lại tự hỏi mình trên con đường sao bạn không thấy lo lắng hay ăn năn trước cái tin ấy, bạn chỉ nghĩ đến cái có thể xảy ra với mình. Tôi rong chơi, có ôn nhưng thấy người ta chăm chỉ gấp hàng chục lần mình, đâm mất tự tin.
Tinh thần? Bạn góp sự hoà đồng trong những trận bóng, trong những cuộc vui có điều độ. Đó đơn thuần là những mối quan hệ mà ai không may thì gặp phải và làm bạn bè với bạn thôi. Sau rồi sẽ tàn sát lẫn nhau để có một kẻ bá chủ duy nhất.
Vậy ra là tại những lần như thế này. Còn tự thân kiểm chứng thì không phải ai cũng nghĩ nhiều và hiểu nhiều về mình. Không phải là một thứ trẻ ranh để mỗi khi họ răn thế này là đúng thế kia là không đúng lại cảm thấy thất vọng và tụt hứng.
Chúng tôi gặp cậu ở nhà cậu và cùng đi. Nói nhiều câu làm cả nhà bật cười. Vẫn có những nỗi buồn nhớ và thất vọng xen vào.