Chiều đến, anh thong thả lái xe về nhà khi trời hãy còn chưa tối hẳn. Cậu đã làm hết sức mình. - Chào anh bạn, - James cất tiếng chào khi bước vào phòng Jones.
James cảm thấy rất vui. Tớ nghĩ, sai lầm mà cậu đang mắc phải cũng tương tự như chuyện của tớ, đúng không? Cô ấy chỉ đáp gọn lỏn: "Ổn cả".
Nếu không xảy ra những rắc rối ấy, chắc tớ cũng chưa học được cách giao việc cho nhân viên sao cho hiệu quả. Lúc nào anh cũng sẵn sàng chia sẻ kinh nghiệm của mình với bất kỳ ai. Trước tình trạng đó, sếp của James bảo anh nên giao bớt việc cho các nhân viên cấp dưới.
Làm sao có thể thất bại được cơ chứ? Cuối cùng thì anh đã tìm ra cách làm việc thông minh hơn chứ không phải là chăm chỉ hơn. Thảo nào họ cứ liên tục đạt và vượt chỉ tiêu, tinh thần thì sảng khoái và họ không bao giờ phải ở lại làm trễ. Tiếng chuông điện thoại reo vang chợt cắt đứt dòng suy nghĩ của James.
- Lâu rồi tớ mới lại thấy cậu vui như thế, James ạ. Cậu ta đã ra một quyết định không thuộc thẩm quyền của cậu ấy. Thứ sáu này nhé? 7 giờ được không? Nhớ dẫn theo bọn nhóc nữa đấy.
Đó là một điều mà anh không thể chấp nhận được vì bản thân anh - cũng giống như Jones - luôn là một trong những nhân viên xuất sắc nhất của công ty. Đó là chủ nhật đầu tiên sau một khoảng thời gian dài mà James không phải bận tâm lo nghĩ gì đến công việc của ngày thứ hai. Đã đến lúc cần tìm đến Jones.
Khi nhìn thấy nụ cười bắt đầu nở trên môi James, Jones nói: Thậm chí, anh đã không dành thời gian cho vợ vào ngày sinh nhật của cô ấy. Nếu đúng thì họ chuyển sang ý khác.
Nghiên cứu và chọn cách thực hiện tốt nhất; thông báo nguyên nhân chọn lựa; khởi xướng việc chọn lựa. James không còn phải làm việc quên ăn quên ngủ nữa. Nếu không xảy ra những rắc rối ấy, chắc tớ cũng chưa học được cách giao việc cho nhân viên sao cho hiệu quả.
Và cho đến khi họ vào học cấp một thì bất kỳ người thứ ba nào cũng không thể phân biệt được ai là ai. Thỉnh thoảng, anh đưa cả gia đình đi ăn tối và dạo phố đến khuya mới về. Ngừng lại một phút, anh cố gắng nhớ lại những điều sau cùng Jones đã nói.
- Jack tỏ ra rất thú vị với những điều đang xảy ra. Khi trở về văn phòng, anh lại tiếp tục viết lên tấm bảng trắng dòng chữ sau: Trong khi đó, James lại cảm thấy mệt mỏi vô cùng khi nhìn xuống cái bụng ngày càng tròn trĩnh của mình.