Ngọc 2K

Sang giúp đỡ thằng em sống buông thả, nào ngờ nó chịch luôn vợ yêu của anh trai

  • #1
  • #2
  • #3
  • Rồi tiến hành những hành động tàn ác trong sự thờ ơ và hỗn loạn đã được phát tán, truyền nhiễm, lây lan. Là cả ham muốn hành động theo bản chất. Không, đó không phải là trò luyện trí nhớ.

    Đơn giản là vì nếu chúng vô nghĩa, chúng sẽ không được tiếp nạp và tôi nên từ bỏ. Bên trái chồng sách là cái đèn bàn có công tắc tròn xoe như cái nấm không chân. Mà nô lệ thì khó mà không giống chủ.

    Trước đây, bạn từng rất khỏe. Và người ta thường gọi những vẻ đẹp của sáng tạo, của tài hoa là nghệ thuật: Nghệ sỹ sân cỏ, nghệ sỹ ẩm thực… Và hắn không muốn chỉ dừng lại ở một vài mặt nghệ thuật của chữ nghĩa. Tớ và thằng em ngồi ở hàng ghế 15 cao hơn hàng ghế 1 trận trước tớ ngồi nên có lẽ số vị tục tĩu ở xung quanh ít hơn lần trước.

    Bác bạn đã ma sát nhưng lại quên sự ngừng nghỉ, đứng im tương đối bồi đắp năng lượng cho mình để va đập đúng những góc cạnh cần thiết. Và bạn cảm thấy muốn đi ra dưới giàn gấc kia, tập nhẹ một chút. Thêm nữa, mất thơ hay không phải là điều quá đau khổ, quá xót ruột nhưng cũng không dễ sớm tìm lại sự bình thản như mất tiền.

    Chuyện đi đá bóng và chuyện đi ăn giỗ không giống nhau nhưng tôi hiểu chúng tôi không thích bị người khác làm cái phần mà mình tự làm được. Nhưng hiềm là dồn nén, kiềm chế cảm xúc thì phải giải tỏa để cân bằng. Trông anh cũng sáng sủa đấy chứ!

    Bác không thoát được ra đâu. Tôi khóc vì băn khoăn đến giờ liệu những nhà đạo đức tự phong nhờ tuổi tác có nhận ra rằng chẳng cần và chẳng thể triệt tiêu sự ích kỷ. Không háo hức khi bước vào và không nuối tiếc khi bước ra.

    Hoặc hắn thấy khó thở trong mong muốn làm cho thật nhiều độc giả hiểu cái hắn viết nhưng lại phải thách thức, ám ảnh trí tuệ của cả những nghệ sỹ tài năng. Chắc không biết mục đích chính của tôi đến đây để chữa bệnh mệt. Thế giới đầy rẫy những hận thù.

    Tôi không rõ đêm nay có vỡ giấc và người nhẹ bẫng nữa không. Nhưng mà này không được bi quan. Vẫn chứng nào tật nấy.

    Và họ tìm thấy niềm hạnh phúc khi bảo vệ lẽ phải khi đã có người đi tiên phong. Còn anh lại bắt vở tôi như vầy thì đừng hòng, đừng hòng. Mọi người ai cũng lo cho tôi.

    Mà không, lúc ấy, có lẽ im lặng là hạnh phúc. Đôi lúc, định kiến giúp phong phú không bị lợi dụng biến thành một thứ rỗng tuếch, sa đọa. Dở đến độ họ bị văn chương bắt vở.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap