Với nhà đạo đức, mục đích sống là lâu dài, có trước có sau. Loài người chỉ là một món đồ chơi có thể bị nó vứt đi bất cứ lúc nào. Phù, còn bạn, bạn đang viết từ nãy đến giờ.
Việc lựa chọn lăng xê và cộng tác làm ăn với tôi sẽ đem lại cho họ không ít màu mỡ sau này. Những cái tát của cát. Luyện trí nhớ là thế nào? Là nhớ ra vì sao bạn không được viết hoặc không viết được.
Còn sót lại những tôi tiếp tục này. Giai điệu ấy ngân lên thường xuyên trong lúc tôi và thằng em ngồi xem hai trận bán kết Thái Lan-Mianma, Việt Nam-Malaysia. Bây giờ những kẻ cầu bơ cầu bất còn lương thiện ngủ đâu? Chỉ là một thắc mắc, đừng gọi đây là một niềm trăn trở.
Phải biết giữ sức khỏe mà học chứ. Tôi đã viết cái truyện Mất và tôi cũng tính hoài đến những chuyện như thế này, chẳng bất ngờ nếu xảy ra. Bạn chưa có cơ hội đọc những tác phẩm của Freud nhưng nghĩ ông ta tin vào sự lí giải được các giấc mơ cũng đúng.
Nhưng vấn đề là thời gian (dù không đầu không cuối) đã đi và kéo loài người theo, hình thành bản chất luôn phát triển. Nhà văn vùng dậy khỏi gọng kiềm da thịt kia. Đã đi một số cây số.
Nên cháu mới dám cãi như thế. Tất nhiên, sự mặc cảm không thể bắt hắn hủy diệt những cảm quan mới nhưng mà làm hắn mệt. Những phút giải lao, chờ đợi, bạn lại quan sát các cầu thủ dự bị ra sân tập nhẹ.
Hắn không thể tự tha thứ cho mình. Và với nhiều người, học không có gì ngoài nghĩa đến trường và ngồi vào bàn. Hôm qua hứa với bác là 8 giờ vào.
Nhưng bạn vừa tập thể dục vừa lo quên béng mất chúng. Những ý nghĩ va đập đập phá trong đầu đòi được chui ra. Nhưng rốt cục thì chúng ta vẫn không thích nói thật.
Hoặc có nhưng không nhiều. Để bạn có thể dần vẫy vùng trong xoáy hoang mang, lung lay theo nhịp lung lay của nó. Lần sau không thế nữa nhé.
Cho đến chừng nào họ chưa hoang mang và nhận thấy đôi mắt tâm hồn mình lâu nay nhỏ hẹp. Ban ngày, sau bao năm tất tả, bộ óc nhanh nhạy của bác cũng dần có những triệu chứng của sự lú lẫn. Rồi hắn biến đi đâu đó.