Ngọc 2K

Vắt chân em teen hàng múp địt thật sướng

  • #1
  • #2
  • #3
  • Thậm chí, bây giờ mình cứ mặc kệ nó ở đấy. Cái bệnh thơ nó loạn lắm. Nhưng mà như đã trình bầy, mẹ đang thua mà, mẹ chỉ còn trông cậy vào bác nữa thôi.

    Và dù thế nào, nó vẫn toát ra sự vô thức trong hoạt động viết có ý thức. Là ích kỷ, rất ích kỷ. Tôi tụt quần và buộc khăn tắm vào.

    Bác gái nín cười làm ra vẻ nghiêm trang: Ầy! Láo nào! Chưa ai làm được bác trai bỏ thuốc. Nhưng nếu họ chỉ biết vài thông tin lệch lạc… Bạn hơi buồn (và trách mình một chút xíu) khi không đủ niềm tin vào lòng bao dung cũng như sự đào sâu của họ để cảm giác khác điều này: Dễ họ nhìn bạn với ánh mắt thương hại xen chút trách móc. Bác tôi ngày ngày vẫn bán hàng, vẫn vâng dạ với cả những người mua nhỏ tuổi, vẫn cò kè từng đồng với người đưa hàng.

    Biết chỉ để biết mà thôi. Lúc sau, anh họ dậy chuẩn bị đi làm, mở tủ bảo có cái quần bò anh mặc rộng chú mặc thử xem. Cứ ngỡ mình yêu mình.

    Nếu bạn chấp nhận sống theo cách của họ. Cũng không bao giờ biết chuyện trò với các cô gái. Bạn nghe tiếng tít tít tít tít liên hồi từ nơi xa vắng.

    Đó là một quyền chính đáng nếu thực sự họ có trách nhiệm. Khó có thể tốt cho đủ, chẳng bao giờ có thể tốt cho đủ, nhưng khi con người quên muốn tốt hơn thì là lúc họ bắt đầu quên nghĩa vụ, trách nhiệm thực tế khi làm người. Tôi rất không thích đi sâu vào cay nghiệt hay hằn học, vì nếu thế, tôi lại dễ bị giống bất cứ kẻ tầm thường không có khả năng sáng tạo nào khác.

    Khi không còn nhiều sức để nhận thức rõ, bạn sợ mình đang viết trong trạng thái suy giảm năng lực. (Cái ý tưởng trước đó là con mèo trong tivi câu cá trong bồn đời). Chả có gì để nhớ ngoài vài khuôn mặt thân quen và những kỷ niệm chung.

    Tắm xong, chúng tôi mở cửa bước vào phòng xông hơi khô. Sẽ kiếm tiền, sẽ làm nghệ thuật. Có những con người mà tâm tính và tuổi tác dường như chẳng thể làm họ tốt hơn hoặc cảm thấy tốt hơn khi đối diện với sự thật, với sự ngộ nhận.

    Viết, đá bóng, đọc và một vài giờ phút cảm thấy ấm cúng bên bạn bè là những lạc thú còn sót lại của bạn. Rồi cô bạn ấy kể với cô bạn thân nhỏ bé có khuôn mặt thông minh và một nghị lực học mà các thầy cô giáo luôn khen ngợi. Dải đường chính phía ngoài lắp đèn thưa thớt, âm u, bụi mù.

    Nhưng cũng không nên dằn vặt và quá xấu hổ. Hiếm hoi có nhà phê bình nào dám phát biểu cái mà họ tìm thấy trước người khác. Hắn thấy ngột ngạt giữa tò mò và chán nản khi diễn đạt không đúng cái gì đó mơ hồ mà mình thực sự muốn diễn đạt.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap