Còn nếu tôi lỡ chết thì tôi vẫn cười như bất cứ cái chết cho ra chết nào khác trên thế gian đang hồi sinh này. Và yên tâm chúng ta đã đủ vất vả để phó mặc số mệnh cho nhà nước. Tôi cũng không định tả cảnh sở thú.
Ví dụ anh ta sẽ tự bảo mình điên khi đứng giữa đường hét Đờ mẹ bọn tham nhũng lúc thấy một gã như vầy đi qua. Rồi bác ta sẽ quát: Thằng kia! Mày rình mò gì thế? Muốn gô cổ lại không? Phắn!. Bạn cũng như một người bình thường, dị ứng với hai tiếng nghệ sỹ và cảm giác về sự tai tiếng trong giới này.
Hiện sinh tách xã hội thành những cá nhân đơn lẻ, rời rạc và luôn phải chống chọi toàn bộ phần còn lại. Lăn về đâu? Mình chẳng biết. Khán giả sôi động phết.
Và năng lực sẽ làm cho chữ nghĩa là những mảnh xương thịt bắn ra tung tóe trong cuộc va chạm có hay ho hay không. Chỉ muốn mô tả cảm giác buồn của mình. Tôi không chấp nhận một cuộc sống nghèo khó với những năng lực mà tôi tin là mình có.
Chẳng phải họ đang tìm đến những sự thoải mái cho nhau như mong muốn của tôi đó hay sao. Bạn đã thực sự dấn thân rồi. Nó rất giống tôi nhưng đơn giản là vì nó đọc và hiểu ít hơn nên nó chưa dung hòa được.
Tớ đoán chắc cũng đỡ tục tĩu hơn. Từng trang, từng trang… Trên đầu hộp dầu cá là một con cá sấu lưng xanh bụng vàng mà mỗi lúc lên dây cót, nó đi cà giật và trông khá thật.
Dẫu bạn biết có những người ở trường hợp tương tự bạn, họ tiếp tục làm việc. Vẫn người, chân tay đầy đủ nhưng không tài nào nhìn thấy mặt. Trên đường, bác vẫn lo đủ thứ.
Ông anh cũng vuốt vuốt vuốt. Để tránh những hận thù. Nhà bác bắt đầu vắng vẻ, chị cả đi rồi, anh họ thì thi thoảng mới về, chị út khoẻ lại phải vào trường, chỉ mấy hôm được ở nhà ôn thi, cô bé giúp việc mau miệng cũng xin về nghỉ một thời gian.
Bụi phòi ra từ những chuyến xe chở đất cát, trùm lên cây cỏ, ngụy trang màu xanh nõn nà. Và quyết định của tập đoàn kinh tế ấy có thể là quyết định của một con người nhỏ bé hay bị cảm khi ra mưa. Hoặc các cậu bảo: Đằng ấy chả hiểu quái gì về hiện sinh cả, thế mà cũng nói.
Nhưng mẹ tôi ngồi đó, đưa khăn mùi xoa cho tôi. Xung quanh chỉ có đổ nát. Tớ đoán chắc cũng đỡ tục tĩu hơn.