Thật ra, trong nó luôn có một sự cạnh tranh ngầm với tôi. Nói nhiều câu làm cả nhà bật cười. Với họ, thức trắng đêm viết, đọc rồi ngủ li bì đến 3 giờ chiều không phải là triệu chứng của cô độc, bệnh tật mà là sống vô tổ chức, thiếu nghị lực.
Nhưng mưa dầm thấm lâu. Có một thứ bất biến, đó là tất cả. Ở nơi ấy, ông sẽ là tất cả mà cũng chẳng là ai cả.
Nhưng mà còn như thế, ngoài bóng đá. Hồn nhiên đến đáng thương. Nó mở cửa sổ, thò tay ra ngoài và không hiểu bằng cách nào lấy một xập giấy vào.
Để họ giảm bớt sự coi thường và lợi dụng vô thức, như một thứ phản xạ theo chuẩn mực vốn có với bất kỳ một thằng bé hai mốt tuổi lười học, sống lơ ngơ và luôn có thời gian rảnh nào. Tay bạn phải rướm máu một chút mới oai (lúc đó bạn đã biết Aids là gì đâu). Như thế sẽ khổ nhưng sẽ giữ được tử tế.
Có lẽ nên vào nhà vệ sinh, rửa mặt và tè một cái, bạn sẽ sảng khoái hơn và kể câu chuyện một cách khoáng đạt hơn… Vậy ra là tại những lần như thế này. Đó là mong muốn hết sức chân chính và cũng là mong muốn của bạn.
Nếu ai là tất cả mà chẳng là gì cả thì tức là người đó (hoặc gì gì đó) đang chơi. Cháu hôm nay đi không xin phép là cháu sai. Lúc tôi khóc, mẹ khóc.
Có hôm tự nhiên nó nửa đọc nửa hát câu: Sinh ra tại đây-chết tại nơi này-còn đâu chỗ trống-cho lòng phiêu du. Bạn sẽ phải dẻo dai, phải xoạc ra, phải dài chân ra mãi. 000 đồng, bớt 1000 còn 34.
Và ta bị ức chế liên tục. Chúng tôi đi tiếp đến 2 phòng xông hơi khô ướt và 2 bể sục nóng lạnh. Càng ngày mi càng thấy kẻ không có quyền lực, tiền bạc, danh tiếng bị xử tệ, nhục nhã và gò bó thế nào rồi còn gì.
Danh tiếng ta cũng đã có một tí tẹo. Chỉ có một cách giải quyết thôi, vứt bớt những gánh nặng vô hình đi. Họ bảo: Cháu làm sao sánh được với Bác.
Những đoạn vỉa hè rộng, chiếu được trải ra, người nằm ngồi la liệt. Thật lòng, tôi muốn khóc. Bố tôi tốt, hy sinh cho gia đình nhưng có điểm giống ông nội tôi là gần như không bao giờ tâm sự với con cái, không bao giờ nói chuyện sinh lí sinh liếc.