Chỉ có giữ được nhân cách và không giữ được nhân cách mà thôi. Cháu hôm nay đi không xin phép là cháu sai. Về danh tiếng và giá trị.
Ăn, ngủ, xem tivi, đọc, thi thoảng vào mạng, viết, gõ, đá bóng càng ngày càng ít. Nơi mà vì đã nhiễm sự thờ ơ, chẳng ai ủng hộ anh. Rao giảng cũng là chơi.
Có vẻ nó tổ chức một cuộc đấu giá. Tôi cũng tưởng mình đùa. Tất cả mãi mãi là tất cả.
Đó chỉ là những bức tường lửa sơ sài non nớt. Tôi biết cô bạn ấy có vẻ thích tôi. Bạn lại dựng lên một cảnh ngắn: Bạn bị hút vào chiếc giường trắng không tinh, tay chằng chịt ống iếc dây nhợ.
Rất may là cuộc đời đã thả bạn vào rất nhiều tình huống kỳ lạ khiến bạn luôn phải đương đầu với những ngộ nhận và hoang tưởng. Bác không biết, buổi sáng tôi thích yên tĩnh một mình, ngồi lặng điều chỉnh cơ bắp đau nhừ, và không bị soi. Còn lại, bạn sáng tạo còn vì bạn thấy mình sáng tạo được và tin nó đem lại lợi ích cho mình cũng như đời sống hiện tại.
Hơi buồn chán là cứ phải đến lúc khó khăn, cứ phải đến lúc nguy nan, cứ phải đến lúc nước đến chân… Cũng như với cuộc đời này. Có lẽ rất lâu họ mới biết cụ thể.
Ông anh cũng làm theo. Dù mẹ không bay, không bay đâu. Liệu hắn có phải quỷ Satăng không? Một câu chuyện có thể quyết định sinh mạng con người ư? Nó là một cám dỗ, một thử thách mà lâu nay ta vẫn thèm muốn.
Và người ta sẽ phải viết vào lịch sử rằng cho đến thời đại tân kỳ này, khi mà vật chất đã đủ san sẻ, con người nói chung vẫn còn cực kỳ ngu dốt. Tôi lẳng lặng ra về. Sợ không trả được? Không phải.
Nhưng mà cũng thấy có một niềm tin để hôm sau cắp cặp đến làm. Thật ra, lúc nào bố cũng chỉ muốn đầm ấm. Sớm nay, thấy bạn (dùng chiến thuật) ngồi thừ trên giường.
Để lúc này bạn không lo nghĩ đến chuyện ra đi hay không. Vì nhiều cái oan không giải mà gây hiểu lầm thù hận muôn đời. Thế là bác xiêu lòng, bảo: Lần này bác cho về.