Có lẽ bạn tôi không tập cắt thịt bao giờ thiệt, nhưng tôi phải khen anh đã dám sống chung với chị ấy trên 20 năm trường. Khi chúng ta ê chề, chịu đựng không nổi nữa, bấy giờ mới thất vọng quay về với Thượng Đế. Chúng không gieo, không gặt, cũng không phơi, không cất.
Hai trăm năm nay hãng đã phát đạt vô cùng. Lều dựng trên một sàn gỗ bằng dây thừng. Lúc đó, những lời thoá mạ, những hành động của người khác để hại ta sẽ chẳng quan hệ chút nào vì ta đã quyết định bỏ ngoài tai những điều không trực tiếp liên quan đến chính nghĩa mà ta phụng sự.
Bảo hiểm về bệnh tật, hoả hoạn và tai nạn bất thường khác Tới ba giờ sáng, về nhà, cô chẳng mệt nhọc mảy may mà còn vui tới nỗi không ngủ được nữa. Lại một mùa hè, chúng tôi đi cắm trại ở thung lũng Touquin tai chân dãy núi Canada.
Nhờ vậy, ngày đầu bà ta đã kha khá. Tôi xin tiết lộ câu chyện về cô như cô đã thuật với tôi: Bây giờ, nghĩ lại, tôi có thấy sung sướng đã quyết định như vậy không?
Hứa hẹn suống có tốn gì đâu? Tới lúc tận số rồi đây". Tôi hoá ra nóng nảy, cáu kỉnh.
Sống hay chết cũng chẳng cần nữa. Ông kể với tôi như vầy: "Mười tám năm trước, tôi ưu phiền, tới mất ngủ. Tôi rán tỏ rằng tôi coi họ là người chứ không phải chiếc bánh xe trong một bộ máy.
Nhưng mỗi lần nói trước đám đông, tôi can đảm được thêm một chút. Nuôi ba năm, mướn người chăn day, rồi chở tới Memphis ở Tenessy, chịu bán với giá thấp hơn giá mua ba năm trước nữa. Tôi có dịp làm quen với Eddie Rickenbaker, một phi công trẻ tuổi.
Cách đây ít lâu, tôi có dịp gặp ông Robert Mayard Hutchinson, Hiệu trưởng Đại Học đường Chicago. Suốt mấy giờ liền, tôi cứ nghĩ đến con người tàn tật mà vẻ tự mãn đã lộ ra mặt như vậy. Khi Gene Autry cố bỏ giọng Texas, trang sức như các cậu con trai ở thành thị và khoe rằng mình sinh trưởng ở Nữu Ước thì chỉ làm cho thiên hạ chế nhạo chàng thôi.
Nếu có một chuyến xe trật đường rầy thì sao? Hay là nếu xe đương qua cầu mà sập thì sao? Đã đành, trái cây đã có bảo hiểm, nhưng ông sợ nếu đến hẹn, không có trái để giao cho khách hàng thì sẽ mất mối. Bốn tập quán giúp bạn khỏi mệt và khỏi ưu phiền khi làm việc Má tôi và nhà tôi qua đời, các con tôi đi ở riêng, để lại trong đời tôi một lỗ trống mà tôi đã lấp được nhờ công việc ấy".
Chính tôi đã được mục đích cảnh chết ấy trong trại của tôi ở Missouri. Năm 1934, ông sống bảy tháng trong một văn phòng đào dưới tuyết, gần Nam cực. Không đâu, đó là ý của ông Herbert E.