Bật dậy ngay là tỉnh thôi. Chỉ có bộ óc là tỉnh táo. Loài người chỉ là một món đồ chơi có thể bị nó vứt đi bất cứ lúc nào.
Nó tan chảy, tan chảy. Như bình mình chẳng hạn. Vả lại, mười rưỡi là phải lên giường nằm rồi.
Nó có một vẻ đẹp trầm hùng như một bản anh hùng ca, lúc da biết như bản thánh ca, lúc lại như trẻ con líu lo. Và những khuôn mặt mới như rất thân quen, như gặp ở đâu đó rất lâu rồi. Dẫu bạn biết có những người ở trường hợp tương tự bạn, họ tiếp tục làm việc.
000 đồng, bớt 1000 còn 34. Con đi đâu? Tôi: Cháu đi mua sách. Còn đi theo nghệ thuật, họ không biết cái gì chờ đợi bạn ngoài sự đau khổ, phóng đãng.
Nếu ai là tất cả mà chẳng là gì cả thì tức là người đó (hoặc gì gì đó) đang chơi. Và bạn biết sẽ không ai biết đó là tiếng THÔI mà bạn đã rống lên vừa bực bội vừa ai oán vừa chán nản. Lúc đó, tự nhiên bạn gầm lên: THÔI!!! Chỉ một tiếng và bạn tỉnh dậy.
Vết xước dài gần cùi chỏ do ngã trên sân ximăng trong trận thua vừa xong nóng ran lên như dán cao salonpas. Dù sao cũng có lẽ là một phần của truyền thống. Nhưng lâu không cười thì đáng sợ lắm.
Nhưng bạn không có nhiều cơ hội tự do như thế. Đó đúng là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn. Điều khiển trẻ em bằng các trò chơi, công cụ hiện đại.
Chúng ta đang vừa là nước nghèo lại vừa sống theo lối sống ơ hờ mà xã hội tư bản thừa nhận. Đó là làm cho mỗi con người đều mang sứ mệnh đó. Nhưng mọi trạng thái của kẻ cô đơn hay không cô đơn, dù nó đúng hay sai, khi hắn là người tài và biểu đạt nó, nó vẫn luôn có những điểm thú vị.
Em biết lúc ấy anh sẽ phá lên cười và ôm chặt hai mẹ con… Em sẽ thôi cảm giác về hư vô, em sẽ thôi cảm giác về dục vọng, em sẽ thôi cảm giác về em, em sẽ thôi cảm giác về tôi hay bất cứ ai bất cứ điều gì. Khi ấy họ thật đáng thương và thiệt thòi trong một ngày tôi no đủ tôi quện tôi đi… Người lớn thật buồn cười khi không còn biết cười mình.
Nhưng những con người như vậy lại không trải qua những gì tôi đã trải qua, sàng lọc những gì tôi đã sàng lọc. Có lúc, ngồi bóc những gói mì chính khuyến mãi trong các hộp thuốc đánh răng ra để bán riêng… Nhiều khi nhìn những cảnh ấy, tôi cảm thấy buồn bã vì đó lại chính là những sự hy sinh lớn lao nhất. Nhưng không ngộ nhận mà ngại viết thì có phí đi không.