Sau khi coi hết các phòng rồi, bà đưa tôi đi coi nhà để xe. Cứ 100 bức thư mà ông Dyke thường gởi cho các tiệm bán lẻ hàng hãng ông sản xuất, để hỏi thăm tình hình, thì ông chỉ nhận từ 5 tới 8 thư hồi âm, nghĩa là từ 5 tới 8 phần 100. Nhiều năm trước, một khách hàng giận dữ bước vào văn phòng ông J.
Tôi tưởng tượng nhà buôn đó tự nhủ: "Nếu ông ta đương gặp sự khó khăn, thì có thể nhờ cậy mình được. Chỉ một mình tôi chịu trách nhiệm về cuộc chiến bại này thôi". Con Rex không chịu đeo đai mõm.
Nhưng những cuốn tổng mục ấy phân phát gần hết rồi. Vả lại trông thấy những lầm lỡ, khó chịu lắm". Vì tuyên bố như vậy là tránh trước được những cuộc tranh biện, và làm cho đối phương nảy lòng công bằng, vô tư, rộng rãi cũng như bạn, nghĩa là tự nhận rằng cũng có thể lầm lỡ như bạn được.
Ngày 10 tháng 11, chúng tôi nhận được của ông hồi 4 giờ 20 một lô là 510 cái thùng. Khi đợi tới lượt tôi để gởi thư bảo đảm, tôi để ý tới bộ mặt chán chường của thầy thư ký. Đừng bao giờ bảo họ rằng họ lầm.
Lúc đó xin bạn nhớ tới cuốn này, hoặc nếu có thì giờ thì mở nó ra coi, đọc lại những đoạn đã đánh dấu. "A! Tụi làm đêm tự cho giỏi hơn tụi mình sao! Rồi coi!". Thực vậy, vì nếu bạn thua.
Công việc hầu khách thật là hoàn toàn. tinh thần hiểu biết lẫn nhau. Câu chuyện đó, ba chục năm sau, nghĩa là mới đây, bác sĩ A.
Tôi không cãi lời ông, chỉ hỏi xem nhiệt độ trong xưởng là bao nhiêu. Khi bà hỏi anh ta làm sao mà dụ dỗ được nhiều đàn bà như vậy thì anh ta đáp: Thằng khờ nào mà chẳng làm được. Lời khuyến khích của bạn phải thành thật và nhân từ".
Anh không có lỗi chi hết. Sự ngu muội, hay nói cho đúng hơn, một sự hiểu sai lầm về những vấn đề đó phải được phá tan đi để thay vào một giáo dục thích hợp, để cho những cặp vợ chồng sau này (và hiện tại nữa) có thể xét phương diện tình dục trong đời sống chung của họ bằng một cách khách quan, ngay thẳng và khoa học". Thứ nhì: các bạn sẽ nhận thấy rằng khả năng của bạn làm đẹp lòng và dẫn dụ người khác sẽ nẩy nở, rực rỡ như bông đào về tiết xuân vậy.
Thấy vậy, tôi phải đích thân làm công không cho chính phủ. Catherine, Hoàng hậu nước Nga, không chịu đọc những thư mà ngoài không đề: "Hoàng đế ngự lâm". Ông giao việc cho tôi đã nhiều lần; tôi không làm vừa lòng ông được thì là lỗi của tôi.
Đứa nhỏ lại còn có tật đái dầm. Tôi cãi: "Đừng nói chơi mà!". Suốt thiếu thời, cậu đi học cả thảy có sáu năm.