Rỗng bên ngoài và rỗng cả bên trong. Cháu phải sống để đứa cháu gái nhút nhát và hiếu thảo lớn lên không phải trở thành một người đàn bà cô đơn và khổ đau như mẹ nó. Hơn nữa, khi giữ được những khoảng cách tương đối để mình làm mình chịu, cũng bớt ngại là một sinh vật dễ đem lại sự nguy hiểm, đau khổ cho người khác.
Loài người chỉ là một món đồ chơi có thể bị nó vứt đi bất cứ lúc nào. Bạn mặc cái quần bò ông anh họ cho và một cái áo phông dài tay thường mang lúc đi đá bóng trời lạnh. Nhưng tôi không quen phản đối.
Lúc đó tôi không có nhà. Một khuôn mặt ai ai cũng có. Tự mình biết riêng mình thực sự có loanh quanh luẩn quẩn không.
Bạn luôn lặp lại mong muốn này hàng năm trời rồi. Mẹ: Hay con có gì không vừa lòng với hai bác? Tôi: Im lặng? Mẹ: Con học bài có vào không? Để mẹ nói với hai bác không bắt con học nhiều. Họ hú hí thế nào? Cá tôm hoan lạc ra sao? Như vầy… Như vầy… Rốt cuộc cũng nhàm.
Cuộc đời của bác làm rất nhiều cho người khác nhưng biết đâu những công việc ấy lại bù trừ hết cho nhau. Cũng có thể làm cho nó rối rắm thêm. Người lớn thật buồn cười khi dạy con phải có hiếu, nhìn xem người ta khổ thế kia mà vẫn hiếu học.
Thế là xao nhãng, thế là bia bọt, đề đóm và hơn thế… Quần chúng dần mất lòng tin. Cũng vì ít trải qua mà tôi chưa đủ hiểu họ để làm họ có thể hiểu lại tôi. Như những lúc tôi không cần em.
Dù đang trải ra những tư duy rất đỗi dịu dàng. Tôi vẫn không nói lời nào… Tôi biết các chú bực tôi, trước thái độ của tôi lúc ấy.
Có thể bác sẽ không biết cho tới khi đọc những dòng này. Ở trước cửa hiệu thuốc cạnh nhà, có một cây hoa sữa cưa nhánh gần gốc. Môn Lí và Hóa ban đầu tôi học tốt.
Sự xích lại là một niềm vui dù chúng không tạo đủ cơ hội cho họ để san sẻ những uẩn khúc. Hôm sau đi thi thấy bình thường. Dưới tay bác, mọi việc đều được giải quyết đâu vào đấy.
Quá nhiều lí do để sống. Trong thế gian này, chẳng có gì tan biến cả. Dừng lại vẫn là chơi.