Ở công việc nào cũng vậy, nói chuyện với ông chủ rất có ích. Bất cứ diễn giả thành công nào cũng có một phong cách nói riêng của họ. Bạn có thể tưởng tượng các thính giả của tôi đã cười nghiêng ngửa thế nào.
Khi những từ này rón rén lẻn vào cuộc trò chuyện thì nó có thể gây tác hại. Thật đáng tiếc! Điều này chấm hết đề tài của bạn, và có thể chấm hết luôn cuộc trò chuyện. Nếu ông ấy đến chương trình của tôi, tôi sẽ tạo cho ông cơ hội để nói về điều này.
Nhưng ở nơi công cộng, nếu quý cô bỗng dưng ngẫu hứng, đơn thương độc mã đến bên một chàng bảnh trai (chưa hề quen biết) để bắt chuyện thì phải hết sức khéo léo, nếu không muốn bị chê là mất duyên con gái. Theo anh liệu khủng hoảng kinh tế có xảy ra không? Do vậy, tôi phải luôn tự hỏi rằng cử chỉ, điệu bộ của tôi khi trò chuyện có là đặc trưng của riêng tôi hay không.
Andrew lúc 30 tuổi là thư ký làm việc dưới trào chính phủ Clinton về lĩnh vực phát triển nhà ở thành phố. Trời ạ, nếu có một con ma vô hình lọt vào thao túng thị trường chứng khoán, ắt hẳn sẽ biến một kẻ vô gia cư hóa thành tỷ phú giàu cỡ Bill Gates chứ chẳng chơi. Khi tôi đọc một bài diễn văn, một trong những nguyên tắc cốt yếu của tôi là: Không bao giờ nói quá dài và quá nghiêm nghị.
Ai nấy đều gật gà gật gù. Abraham Lincoln rất am tường điều này. Nếu bạn quen thân với gia quyến thì hãy gợi lại những điều vui vẻ: Anh có nhớ Fritz kể chuyện hài làm bạn bè thích như thế nào không? Những chuyện cậu ấy kể là những chuyện khôi hài nhất mà tôi từng được nghe.
Và Frank đã làm như vậy thật. Và khi được nói thì, chúng ta lại thích được người khác chú ý lắng nghe. À, tôi nghĩ rằng ngành bóng chày đã có nhiều tiến triển trong khía cạnh trợ giúp các cầu thủ… Hiện nay tôi chưa phải đến tuổi về vườn để lãnh lương hưu.
Anh được đề nghị hát một trong những ca khúc cổ điển của Irving Berlin, bản Remember?. Các bạn ạ, không biết có phải vì quá ấn tượng trước phản ứng của Marshall hay không mà tôi như được truyền sinh lực, không còn thấy căng thẳng nữa. Cha kể cho tôi nghe về những binh sĩ liên bang thời nội chiến với Joe DiMaggio, về tang lễ của Lou Gehrig năm 1941.
Nơi nào có con người thì nơi đó có đối thoại. John trả lời: Anh thấy đấy, có một tỉ người sống ở Trung Quốc, và sáng mai khi thức dậy đâu có người nào trong họ biết rằng tôi đã hụt cú chặn bóng đó! Tôi tự đặt câu hỏi và thảo luận một mình.
Có thể là nhờ giọng điệu nghe đã buồn cười lẫn cách nói tỉnh như không của George. Toàn những nhân vật tai to mặt lớn, Larry ạ! Thẳng thắn và cởi mở.
Tôi hãnh diện khi khoe với mọi người rằng tôi có một người cha tuyệt vời như thế. Hai mươi phút nhé! Sau đó là tới phần của Sergio. Nói chuyện hài hước thuộc về một phong cách riêng của bạn.