Tôi cũng không phản đối đâu. Một người khéo miệng và đầy kinh nghiệm như bác cũng khó làm lay chuyển nổi những cái máy chỉ vận hành tốt khi có tiền và tốt hơn khi có nhiều tiền. Phù! Chị đã mổ xong, còn yếu nhưng có vẻ ổn rồi.
Mọi người biết ơn bác nhưng sẽ khó ai có thể chia sẻ được với bác. Viết về viết, về nội tâm cũng là để nhìn lại và tìm một sự tự kiến giải nội tâm một cách khúc chiết, chính xác và cô đọng hơn. Lăn về đâu? Mình chẳng biết.
Mà tôi nghĩ chính ông đang làm mất thời gian đấy. Tôi ngồi trên nó, đút tay vào túi và nhìn ra xa xăm. Rồi đến lúc ghét mình để vuột mất tình yêu, hắn vẫn hay soi gương.
Dần dần, tôi đâm ra còn lảng tránh chúng và giữ vẻ đạo mạo đầy cổ hủ. Bác bảo: Bạn chị con học cùng khối với con, nó lại có con bạn thân học cùng lớp con. Bây giờ thì chúng tôi sống trong một thế giới khác.
Lúc thì một vài tháng mới đến một lần. Một kẻ lạc loài vô cảm. có đứa nói bệnh viện này chữa cho bộ đội rồi mới đến lượt dân
Cũng là đương nhiên khi đời sống sản sinh ra sáng tạo và sáng tạo tái sản xuất lại nó. Và nếu họ còn mong muốn làm xã hội tốt đẹp hơn, họ có ít nhất một điểm tựa tinh thần. Hóa ra cái ánh sáng sau tivi là cái đèn ăcqui đang nạp điện.
Bạn nằm xuống, trùm chăn lên đầu. Muốn người ta chịu khó đọc dài để chăm chỉ và thông minh hơn cơ. Đặc biệt là những đêm phải nằm, không biết làm gì với sự đau.
- Ông cụ tôi bị liệt toàn thân. Càng xa em ta càng thấy yêu em. Để tồn tại trong một xã hội rối ren, lăn lộn kiếm sống, nuôi con, nhiều lúc họ vừa phải giấu sự bất mãn để làm mát lòng dư luận, lại vừa muốn giữ lòng kiêu hãnh cũng như sự cao quý của phẩm chất đạo đức.
Để tránh nguy cơ nước mắt có thể trào ra và mẹ trông thấy, tôi chống tay vào thái dương để che. Khi đã chơi thì chơi là chơi mà không chơi cũng là chơi. Định dừng viết thì lại có chuyện.
Ví dụ như viết hay là sáng tạo, gõ nó ra là công việc đời sống bình thường, trong lúc gõ lại nghĩ ra cái mới, gõ luôn, lại là sáng tạo, không ai gõ hộ được. Hôm nay, tôi đã quyết định đến đó. Nhưng mà tôi bỏ học.