- Không có ai hết sao? – Arkad hỏi lại. - Con vẫn đang suy ngẫm về những điều mà bà đã nói trước đây. Arkad nói đến đây, bỗng có một học viên mặc chiếc áo choàng màu đỏ khá đẹp đứng dậy và xin phép nói:
Suốt ngày hôm đó, vì thiện chí muốn giúp con bò, nên lừa phải làm thay công việc của con bò. - Cậu đã làm gì mà không còn một hào, một cắc để trả cho tôi chứ? – Giúp đỡ những người đang gặp khó khăn, hoạn nạn hay đang khởi đầu sự nghiệp là điều cần thiết.
- Con trai ơi, cha rất muốn con kế thừa sản nghiệp của cha, nhưng trước hết con phải chứng tỏ con có đủ khôn ngoan để sử dụng số tài sản đó. Babylon là nơi mà ông nội cháu ngày xưa đã bắt đầu sự nghiệp. Về sau tôi lại tin rằng, đó là do trí não đần độn của mình.
Ôi chao! Những người khách viễn du vẫn thường nói là chúng ta đang sống trong một vương quốc giàu có nhất trên thế gian, nhưng tiếc thay, cả hai chúng ta không nằm trong số những người giàu có. Hừ! Với sức người có hạn, thì ai có thể làm nhanh công việc khó nhọc này chứ? Cách đây không lâu, có một chàng thanh niên tìm đến tôi để vay tiền.
Nhìn thấy bầy cừu, họ rất ưng ý nên đã trả với giá rất cao – cao gấp ba lần so với giá người nông dân nài nỉ bán cho tôi vào tối hôm qua. Đêm đó tất cả bọn ông bị nhốt vào một chỗ và sáng hôm sau, người chủ nô lệ mang cả bọn ra chợ bán. Cơ hội không chờ đợi ai bao giờ.
- Khi còn trẻ, tôi đã từng học cách làm yên ngựa. Tham gia những hành động như thế thật tôi không khỏi hổ thẹn trong lòng. Một số người khác cũng đã được bán đi trong buổi sáng hôm đó.
– Rodan thừa nhận –Araman chỉ có thể giúp tôi làm những công việc trong cửa hàng rèn giáo mác mà thôi. - Của Megiddo và của cậu nữa. - Theo tôi được biết, giống như mọi lần, trước hết chúng ta bị mang ra chợ mua bán nô lệ.
Tôi ngồi dậy và ngơ ngác nhìn chung quanh. Thực tế, có thể công việc kinh doanh không phải lúc nào cũng thuận lợi và mang lại lợi nhuận, vì thỉnh thoảng chúng ta cũng có những phán đoán sai lầm; hay nghề trồng trọt vẫn gặp khó khăn do thời tiết trở ngại; nhưng nhìn chung, nếu chúng ta kiên trì, chăm chỉ thì vẫn gặt hái được thành tựu. – Tôi cảm động nói, rồi chợt hỏi bà – Thưa bà, theo bà thì con có linh hồn của một người tự do hay của một kẻ nô lệ?
Cha mong con rút kinh nghiệm từ sai lầm của cha lúc còn trẻ để mạnh dạn bắt đầu xây dựng cho mình một tài sản có giá trị và được mọi người nể trọng. - Con đã tiếp thu rất tốt những bài học của cha và cha đã thật may mắn khi có được một đứa con trai như con để giao phó tất cả tài sản của mình. Vậy có phải dịp may hiếm có đã vuột khỏi tầm tay của tôi không?”
Anh sẽ mua gì, sẽ sử dụng như thế nào để duy trì số tiền này và bảo đảm một cuộc đời giàu có cho anh. - Bậy nào! Không phải tôi đang túng thiếu hay thua bạc gì cả. Lần đầu tư đầu tiên của tôi bị thất bại, tôi đã mất hết tiền bạc dành dụm trong một năm.