Bỗng chị bị tuột mất dép. Tập về thấy tốn nhưng cũng đáng. Dùng hay không dùng thì có sao.
Bố bao giờ cũng thế, trong những món vật chất, bố luôn chọn phần dở nhất. Mẹ: Độ này con có ngủ được không? Tôi: Im lặng. Và minh chứng cho điều đó là đến thời đại công nghệ cao này, còn quá nhiều con người không được hưởng một tẹo teo giáo dục tử tế nào.
Những bồn hoa cúc vàng rung rinh trước mặt. Quả vậy, có một lần chúng tôi tưởng ông cụ đã về trời rồi. Nhưng không được, cái chăn có vẻ rộng quá.
Nó tiết ra những chất tạm lãng quên hết đớn đau. Lần sau không thế nữa nhé. Bạn hãy thử xuất hiện trong một căn phòng tầng 4 của một ngôi nhà trên phố.
Chúng thường là những việc vô danh và ít ai để ý thống kê. Nhưng cũng không phải hắn hờ hững với sáng tạo, có những lúc hắn biết mình thực sự đam mê tìm đến cái mới. Cái bộ mặt đó tôi đã nhìn thấy một lần và không muốn thấy lần hai.
Nhà văn ngước lên và thấy đôi mắt đầm ấm của vợ. Giờ ở nhà chị, thường xuyên gặp nhưng chị chỉ tạt qua nhà ăn cơm chiều rồi lại đi học thêm hoặc vào trường. Có một lí do tôi không thích đi là tiền.
Ngồi nghe giảng và chép bài. Xoạc bóng thì không dám vì dễ bị thẻ vàng thẻ đỏ, đuổi khỏi sân chơi gia đình. Và họ luôn trữ sẵn những nụ cười mỉa mai hoặc lời trêu chọc như dao đâm.
Cũng như hôm cưới chị cả vừa rồi, bạn chạy lăng xăng suốt. Không phải bạn không biết reo hò nhưng bạn không có ai là bạn bên cạnh. Nếu không tự giải thoát cho nhau được, tốt hơn hết là nên ra đi.
Món đồ chơi ấy muốn tiếp tục tồn tại, phải tự có sinh mệnh. Tôi không có bản lĩnh. Người ta chẳng ngược đãi ông nhưng cũng chẳng tôn vinh ông.
Tôi có thể chấp nhận ngay án tử hình mà không cần tranh cãi, bào chữa. Cuộc đời của bác làm rất nhiều cho người khác nhưng biết đâu những công việc ấy lại bù trừ hết cho nhau. Nếu bạn nhớ không nhầm thì giấc mơ vừa rồi có đến bốn, năm tầng.