Điều đó có nghĩa là lãng phí 1,5 giờ cho một bài giảng. Chương sau lại dựa trên cơ sở chương trước đó theo thứ tụ thời gian. Mối liên hệ giữa hai hình ảnh phải thật khác lạ và buồn cười.
Tiếp theo, chúng ta đi tìm câu trả lời cho câu hỏi thứ hai. Như đã nói, tất cả là vì chúng ta không chịu chú ý. “À, đơn giản thôi”, người cảnh sát trả lời.
Chúng ta bị căng thẳng phần lớn do môi trường xã hội và các cuộc thi cử định kỳ. Tôi đã có một đêm tồi tệ và tôi thật sự không muốn nhắc tới nó nữa. Bạn hãy chỉ ra những trường hợp mà bạn nghĩ cần thiết phải tạm ngừng ít phút sau một câu nói đầy ý nghĩa (loại cần phải “tiêu hóa”).
Họ quan tâm đến môn thể thao này không phải vì bản chất của nó mà vì những vấn đề xã hội liên quan xung quanh nó. Khả năng ghi nhớ của tôi thay đổi trong suốt ngày và cả tuần. Nếu ta nhận được một bảng điểm toàn điểm 10 mà lại có một điểm 4 thì chắc hẳn ta sẽ cảm thấy thất vọng.
Vẫn không thấy chìa khóa! Nghĩ lại lần nữa xem… Bạn đã làm gì?. Nó không có nghĩa là vào những giờ còn lại thì thần kinh của tôi bị “phân liệt”; nó có nghĩa là trong suốt khoảng “giờ cao điểm” đó, khả năng của tôi đạt mức cao nhất. Nó rất cô đơn, vì thế nó tổ chức các cuộc hội thảo truyền hình với bạn bè và các thành viên trong gia đình.
Thậm chí ngay ở lớp vỡ lòng, người ta đã dạy học sinh cách ghi nhớ bảng chữ cái tốt nhất là phân chia chúng thành sáu nhóm: ABCDEFG-HIJK-LMNOP-QRS-TUV-WXYZ. Chúng ta thu được gì từ những cái tên này? Đó là nhóm AMPR. Đừng sử dụng những số điện thoại đã khắc sau trong tâm trí của bạn do bạn thường xuyên gọi (ví dụ như số điện thoại nhà bạn, số điện thoại văn phòng của anh trai/chị gái… hãy áp dụng cho số mà bạn ít gọi).
Có thể bạn “không thể chịu đựng được” môn hóa học. Trong mỗi đoạn, một hoặc hai từ được làm nổi bật hơn. Đến lúc này bạn có thể ghi nhớ hầu hết các từ thuộc ngôn ngữ khác bằng các phương pháp mà bạn đã học.
Vì sao Cicero có thể làm được như vậy? Ông ta đã chuẩn bị bài phát biểu đó bằng phương pháp RomanRoom. Vấn đề chỉ đơn thuần thuộc về tâm lý – cái ý nghĩ rằng sẽ mất thời gian và nỗ lực của trí óc để ghi nhớ một danh sách như vậy (trái với việc viết nó ra giấy), và như đã nói trên, chúng ta thiếu niềm tin vào khả năng ghi nhớ đầy đủ danh sách đó. Đây thực ra là các loại pho-mát khác nhau.
Đây cũng là lỗi mà chúng ta thường gặp phải: chúng ta kết luận rằng trí nhớ của mình quá kém. Tôi giải thích rằng cứ bảy năm thì mỗi người đều nên nghỉ ngơi hẳn một năm. Đây chính là bước đầu tiên.
Đây là những từ khóa tạo nên chủ đề hoặc ý chính của phần đó. Vậy chúng ta phải làm gì để cải thiện tình hình này? Có hai việc cần làm: nâng cao mức độ tập trung và phân bổ nó hợp lý. Bằng cách này, sẽ không cần đến các hãng lữ hành nữa.