Mà đếch giấu được những dòng nước mắt chả hiểu sao cứ đòi li dị cái thân xác đầy nhục nhã ấy để rơi đánh bịch xuống đất. Hy vọng khách đến Sea Games vẫn còn được tận hưởng mùi hoa sữa có gì đó mang tính tượng trưng rất sâu xa cho người Việt. Tôi nhất quyết không đi.
Mẹ bảo: Bây giờ con như nhảy qua một bức tường, chỉ cần bếch đít một chút là vượt được. Và một người có thực tài (dù sáng tạo cho riêng mình hay cho bất cứ ai) phải làm cho thị hiếu dù ít dù nhiều trở nên thông minh, nhạy cảm hơn thay vì làm nó ngu đi, sau khi tiếp xúc với tác phẩm của anh ta. Cháu bảo: Cháu chỉ so sánh chuyện râu thôi cơ mà.
Lúc này chỉ có bạn là người viết và bạn là độc giả. Định ngoáy mũi phát để kết thúc truyện. Thấy bố hớn hở, tôi nhẹ nhõm.
Còn nếu anh thực sự có lòng nhân từ, thực sự mong muốn chấm dứt các cuộc chiến để cùng tìm những giải pháp cho thế giới ngày càng đông đúc và hỗn độn, anh sẽ phải làm gì? Cũng là một lãnh đạo (ngầm hoặc không ngầm) tài ba như những vị anh hùng chân chính đứng lẻ tẻ trên những đầu ngón tay, anh sẽ phải gần như thanh tra Catanhia một mình chống lại những vòi bạch tuộc của mafia. Để không bao giờ khuỵu xuống cả. Em muốn sinh ra một đứa trẻ để anh viết về nó.
Cũng có người trong số họ rất tự tin rằng mình hiểu hết, biết hết. Nhưng chắc mẹ biết chuyện, lại đòi dắt tôi đến nhà ông ta. Ông có tài và ông xứng đáng được hưởng những thú vui dành cho ông.
Hôm đó là còn được cảnh sát bảo vệ nghiêm ngặt và hầu như toàn bộ cổ động viên là người trong một nước. Và biết phụ nữ tân kỳ họ chỉ quý tôi vì tôi không làm hại họ nhưng họ cũng chẳng yêu tôi vì tôi không đem lại cho họ những niềm vui của sự tán tụng. Đúng lúc đang tí tởn thì có một thằng cướp xông ra.
Rồi dùng một sợi xích dài khóa chung nó với những chiếc xe bị giữ khác. Họ chắc sẽ không chịu thua thiệt nghệ sỹ về những mặt mà họ vốn coi thường. Hy vọng, cái này có thể giúp gì đó cho giấc ngủ của bạn.
Sự so sánh tối nghĩa đó cũng có lí do là xu hướng tuyệt đối hóa sự lựa chọn và đòi hỏi sự hoàn hảo, dâng hiến trọn vẹn vốn có của đời sống, nghệ thuật. Thế thì anh không dám. Bạn cũng thấy mình có kinh nghiệm về chuyện này đấy chứ.
Có lẽ sẽ rất lâu nữa hoặc không bao giờ tôi mới khóc lại được như thế. Cây ở mỗi phố đều đẹp một kiểu. Nhưng các chú, các chú tôi đang tiếp xúc, các chú đã hy sinh vì dân bao giờ chưa? Tôi nhìn người tinh lắm.
Chính em đã từng bảo như vậy còn gì. Cũng như chống lại nguy cơ bị tuyệt chủng. Sự giáo dục không không linh hoạt ấy khiến con người trở nên ích kỷ, rất ích kỷ.