Sự quên tỷ lệ thuận với rủi ro. Có người đi thẳng tắp, sải bước đều với khuôn mặt vô cảm. Rồi thì để đảm bảo cuộc sống hàng ngày được chén xương, sẽ đốt cháy cái mình đã tôn thờ và tôn thờ cái mình đã đốt cháy, sẽ viện mọi lí luận để bảo vệ, ca ngợi nó như đã từng khinh bỉ.
Họ sống đầy toan tính nhưng lại bỏ rơi vận mệnh chung hết sức tự nhiên. Nó chỉ là cái truyền sức sống vào mục đích (nếu có), làm chúng trở nên đẹp đẽ và rung cảm. Bạn chả bao giờ thanh minh, phản ứng làm gì.
Còn sót lại những tôi tiếp tục này. Nhưng mà tôi bỏ học. Ông bà thì đã có người giúp việc và con cháu khác nữa.
Chị mặt nhàu đợi lâu nói: Thôi cảm ơn, sốt ruột. Hoặc biết nhưng không rõ. Còn các bộ phận chưa bị thương trên cơ thể chung thì quá chủ quan, vung vẩy theo ý mình, phó mặc cho những bạch cầu trước vết thương nhiễm trùng uốn ván.
Để người ta phải nể. Đứng dậy tại chỗ, uốn éo nhún nhảy theo điệu nhạc trong máy vi tính, đơ đỡ. Người lao động nghèo luôn khổ nhưng không phải lúc nào họ cũng cảm thấy bi kịch.
Môn Lí và Hóa ban đầu tôi học tốt. Bạn vừa nghe vừa kiểm kê lại những ý nghĩ hôm qua… Có những chi tiết của giấc mơ mà bạn hiểu, chúng phản ánh đúng thực tế, nhưng không nhiều.
Bao người làm được sao mi không làm được. Bác không biết gì về vi tính nhưng cầm tập bản thảo trên tay hay nhét nó vào giữa một cuốn sách giáo khoa rồi gõ, khi bác hoặc bác trai hoặc chị út đến gần là gập vào, mở cửa sổ khác với nội dung học tập không phải là giải pháp an toàn. Không gì tự nhiên sinh ra.
Ví với sự nín thở hợp lí hơn là một con chim bị treo cổ giữa mênh mông không bến đỗ chỉ có thể sống chừng nào còn vỗ cánh. Hiểu biết này đến hết sức đơn giản. Ngắm cho tới khi ông phải mỉm cười.
Không kiếm được đứa yếu hơn thì nó bắt nạt con gái. Chỉ có một cách để giữ danh dự là làm cho chúng chùn bước. Tài năng của người nghệ sỹ mới quyết định cái hay chứ không phải do mục đích, đề tài hay cái cảm giác khi sáng tác.
Có thể còn biết tình nguyện ủng hộ người nghèo. Nhờ bác nhắc thế, cái đầu óc miên man của cháu nó mới không đi đến một thực tế quá xa vời thực tế bây giờ, không quên những người thân. cả đời tôi phải đóng vai không phải thiên tài đóng vai thiên tài.