Chúng chính là hạt giống của Cây Bốn Lá thần kỳ, mỗi hạt rơi xuống là. - Đó cũng chính là điều tôi đang suy nghĩ đấy, anh bạn thân mến ạ. Liệu đó có phải là mảnh đất mà Cây Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc lên không? Nếu thực tế một chút thì ta cũng có thể nhận ra điều này là không thể.
- Bởi vì hồ của ta không có sự lưu thông. Đất ở chỗ cây bốn lá mọc luôn cần trong tình trạng đầy nước. Morgana đã rất hiểm độc.
Anh muốn có thêm một người nữa khẳng định những gì mà anh đã biết: rằng không có một cây bốn lá nào mọc được trong khu rừng này cả, rằng anh ta là một người không may mắn. - Cái gì? - Nott la lên, không tin nổi những gì mình vừa nghe thấy. Chính anh đã quyết định đi tới khu rừng Mê Hoặc.
Còn Max thì vẫn im lặng. Giờ chỉ còn là vấn đề chàng đã chon đúng địa điểm hay không, nhưng chàng cũng không còn mấy lo lắng về điều đó nữa. Nói cách khác, chúng mang lại sự may mắn vô tận.
Tuy nhiên cách dễ dàng nhất để xua tan sự hoài nghi vào lúc đó là hãy tự nhủ rằng: "Điều đó là không đúng. Vì thế ta luôn phải đảm bảo rằng những bông hoa ly kia được ngủ vào ban ngày để chúng có thể ca hát vào ban đêm. Quả là may mắn không bao giờ ở bên tôi.
Đó không phải là cây bốn lá mang lại sự may mắn vô tận, nó là cái cây mang lại. Nó cũng giúp nhiều người tìm được người mà họ hằng mơ ước. - Doanh thu cứ thế tăng dần lên.
Chàng thầm nghĩ: "Trong quá khứ chưa từng có một cây bốn lá nào mọc ở khu rừng này thì đâu có nghĩ là trong tương lai nó sẽ không thể mọc lên được đâu. Thật ra, Sid cũng cảm thấy rất rõ cái khả năng hiếm hoi của mình khi chàng chọn vị trí ngẫu nhiên này. Giờ thì điều kiện đất đai đã khác rồi.
Không chỉ có thế, sai lầm của ngươi là không đi tìm biện pháp mà luôn đi tìm lý do biện hộ, củng cố cho sự mất niềm tin của mình. Sự may mắn này không giới hạn về mặt không gian lẫn thời gian. Nhận ra Nott, anh mừng rỡ:
Không cần phải nói thêm gì nữa, ngôn từ thường không cần thiết giữa những ngườibạn tâm giao, tri kỷ. Ngươi cũng giống như hầu hết mọi người, thật thiếu kiên nhẫn! Ngươi cần học tập tính kiên nhẫn của các loài cây. Bà đã sống ngay từ ngày đầu tiên trong khu rừng này.
Gia đình tôi mấy đời đều nghèo khó, rất nhiều đêm chúng tôi đã đi ngủ với cái bụng trống không, đói cồn cào. Đừng có đánh thức những bông hoa ly của ta nữa! Tuy nhiên, cả hai đều quyết định nghỉ ngơi, chờ đến ngày hôm sau mới bắt đầu cuộc tìm kiếm loại cây thần kỳ đó.