- Đã hành động khéo chỗ nào? Có thể khéo hơn được không? Ra làm sao? Chú đã làm nhiều cái bậy đến nỗi chú không dám chỉ trích một ai hết. Tổng thống Wilson cũng thường nghe theo đại tá House nhiều hơn cả những nhân viên trong văn phòng Ngài.
Hạnh phúc của ta không do ngoại vật đem tới mà tự tâm ta phát khởi. Bây giờ tôi hãy xin ông thắng trận trước đã, còn vấn đề độc tài, chúng ta sẽ bàn sau. Ông không cần ai khen ông hết; ông chỉ muốn sao có kết quả là được.
Hồi ông Théodore Roosevelt còn làm Tổng thống, ông thú rằng trong trăm lần, ông chỉ chắc xét đoán đúng được bảy mươi lăm lần là nhiều; khả năng của ông không thể hơn được nữa. Bạn hãy xét mình coi đã bồi bổ được khuyết điểm nào và trong những dịp nào. Mà thật tình ông đắc chí là phải.
Nếu làm trái luật đó tức thì những nỗi khó khăn sẽ hiện ra. Ngay từ hồi ít tuổi, ông đã có tài tổ chức, thấu tâm lý và chỉ huy. Hỏi họ vài câu rồi để họ mặc ý diễn thuyết.
Franklin hồi thiếu thời, đem hết số tiền để dành được, đặt vào một nhà in nhỏ. Tôi hiểu, hôm trước không phải anh trông nom bữa tiệc. Chúng ta bây giờ cần lời khuyên đó lắm.
Như vậy, ông vừa dùng tai và mắt để nhớ. Dùng nghị lực để điều khiển hành động tức là điều khiển những tình cảm một cách gián tiếp. Tôi nổi điên, muốn liệng bộ đồ vào đầu họ, thì thình lình, người chủ gian hàng tới.
Có khi cháy lan rộng, đến nỗi phải kêu lính chữa lửa tới. Nhan đề đoạn đó là: "Làm cha nên nhớ. Những thư viện, viện bảo tàng sở dĩ sưu tập được nhiều sách, đồ quý là nhờ những phú gia biếu đồ hoặc quyên tiền và lưu danh lại sau này.
Vì quyết tâm tỏ tài, ông ra công gọt giũa bài thuyết pháp của ông còn tỉ mỉ hơn văn sĩ Flaubert nữa. Tôi ngoan ngoãn hứa sẽ vâng lời. Ông về nhà bình tĩnh hơn và muốn tỏ ra công bằng với chúng tôi, cũng như chúng tôi đã công bằng với ông, ông lục giấy tờ của ông ra, kiếm thấy toa hàng đã thất lạc và gởi trả chúng tôi mười lăm mỹ kim với vài lời xin lỗi.
Xin các bạn để ý rằng tôi không hề xin giảm giá nhé. Hơn nữa, trước công chúng, ông còn tuyên bố cho mọi người biết chính Tổng thống đã có sáng kiến mới mẻ ấy. Rồi ông ấy khen công việc của tôi, chỉ muốn sửa đổi lại chút xíu thôi, và cái lỗi nhỏ cũng chẳng làm tốn công tốn của gì, xét kỹ nó chỉ là một chi tiết.
Điều đó dễ hiểu quá mà! Không cần phải theo học bốn năm tại Harvard để tìm thấy chân lý đó. Mỗi người phải để cho các bạn xét đoán mình. Tại sao quả quyết tranh biện với ông ấy? Đừng gây với ai hết".