*/ Michelangelo vẽ kiệt tác nổi tiếng “Ngày phán sử cuối cùng” trên trần nhà nguyện Sistine giữa tuổi 71 đến tuổi 89. Lai Dong Jin sinh ra trong một gia đình có 14 con. Có lẽ thay cho lời kết của chương này ,xin được dẫn lời một trong những bậc thầy vĩ đại nhất của mọi thời đại-Socrates
Nhu cầu vẫn như thế nhưng chúng tôi bị cháy túi. “Chính trong những lúc khó khăn và đau khổ, chúng ta mới học được nhiều điều . Cảm giác rát bỏng là một cái gì đó nóng trước khi ta bị tổn thương nghiêm trọng.
Tương lai thật ảm đạm. Cuối cùng, họ mai mối bà cho một người đàn ông Sink nghèo khó, thất nghiệp, chỉ có 100 bath ( 2,6 đo la) trong ngân hàng, Tuy nhiên người đàn ông này đồng ý lấy bà vì tình yêu mà không cần của hồi môn. Nhiều người trong chúng ta cũng gặp phải điều tương tự trong cuộc sống.
Tôi đọc hết ngày này sang ngày khác cho đến khi một người bạn cùng trường ở phòng bên cạnh thấy tôi quá mê quyển sách này nên đã mach cho tôi biết nó đã được ghi âm trong một cuộn băng. Điều đó sẽ trả lời cho câu hỏi tại sao một số người trở nên quá kiêu ngạo khi họ thành công hay rất lãnh đạm khi họ thất bại. Một lần nọ, có một người lính Ai Cập mắc phải một căn bệnh hiểm nghèo.
Một thứ nữa cũng là một phần của tuổi thơ chúng tôi, đó là “kết phe”. Ngày nay, cửa hàng sách National là một cái tên quen thuộc với mọi gia đình ở Philippines. Bà hoàn toàn mất trí, toàn bộ số tiền kiếm được đã tiêu hết.
“Tùy theo cách sống mà mỗi người có thể chết già ở tuổi 40 hay chết trẻ ở tuổi 80”_ VÔ DANH 6/ Arthur Cutton, nhà đầu cơ lúa mì lớn nhất chết ở nước ngoài- không trả hết nợ. Như một người dám thất bại và đặt tính nhân văn lên trên cá nhân, nguyên tắc đạo đức lên trên lợi ích vật chất!
Hãy lắng nghe những gì người khôn ngoan đã nói :"Nếu tôi không gặp sai lầm,chắc hẳn tôi đã không thể hiểu biết và trưởng thành ". Phải chăng điều đó được coi là một chân lí, nhưng không thực sự áp dụng nó vào trong cuộc sống của mình? Thường ngày tôi không thích đọc sách nhưng tựa sách trông rất bắt mắt.
Trải qua nhiều năm trong thế giới kinh doanh, tôi đã quan sát thấy nhiều người trên đường đi tới đích phải chịu đủ loại phiền não. Lim và ông James Chan phụ trách. Dường như chẳng còn vấn đề gì khác nữa.
Suốt buổi lễ trao giải thưởng kinh doanh vào năm 1993, ông Lý Quang Diệu, nguyên Thủ tướng Singapore, đã dẫn lời của nhiều doanh nhân rằng người Singapore ít khi cố gắng và luôn có thái độ “Kia-Su” (khiếp sợ), tạm dịch là “sợ thua”, “sợ tổn thất”, “sợ thất bại”. Câu nói dưới đây là một phát biểu thích hợp: Có một cách chắc chắn đê tránh những lời phê phán đó là chẳng làm gì cả.
Một năm rưỡi sau,những cụ ông,cụ bà này trở nên vui vẻ linh động và hoạt bát hơn những người ở cùng nơi ,trong một nhóm tương tự nhưng không được chọn lựa và không được giao trách nhiệm . Cây gậy cũng là một vật rất đẹp được làm từ chính đôi bàn tay khéo léo của anh. Sau đó, khi cuộc chiến tranh Triều Tiên bùng nổ , ông thu được lợi nhuận to lớn.