- Cách đây vài dặm có một vùng đất hoang chưa hề được sử dụng. Đột nhiên một giọng nói thét lên làm chàng giật nảy mình, và ngạc nhiên thay, nó đến từ. Nhưng cuối cùng khi tôi đã có thể thực hiện được ý tưởng này thì lại không còn đủ tiền nữa.
Khi Nott leo lên được đỉnh núi thì anh thấy thần Ston đang nói chuyện với một con chim mười hai cánh. Không khó khăn gì mấy Sid tìm ngay ra được khu đất đó. Ông vẫn tìn rằng mình còn có thể tạo nên may mắn cho chính mình.
Họ đã nhận hàng trăm ngàn thư của độc giả trên khắp thế giới gửi về hoan nghênh và cảm ơn ý tưởng độc đáo từ cuốn sách nhỏ này. - Anh đúng là một Hiệp Sĩ Chân Chính mà tôi ước ao được gặp! Hãy giữ thanh kiếm này - nó sẽ giúp anh luôn có được sức mạnh và niềm tin! Và hãy giữ lại cho mình một cây bốn lá. Chưa bao giờ có ai thay đổi đất trong khu rừng này cả.
Tuyệt vọng và không còn tin vào mình nữa. Bà nói rằng người ta thường hay để lại việc tới ngày mai mới làm. Ngươi không thấy rằng tất cả lượng nước mà ta phân phối cho khu rừng Mê Hoặc là do ngấm qua lòng đất hay sao? Nước của ta không chảy thành sông hay suối, nó ngấm từ bờ hồ tới mọi ngóc ngách trong khu rừng Mê Hoặc.
Vì vậy hãy giữ im lặng và đi đi. Chẳng còn gì để nói, Nott chậm chạp leo xuống núi. - Bây giờ thì anh có thể sống đến suốt đời với sự may mắn đó.
Thế nên ban ngày ta đâu có được ngủ, còn ban đêm thì tiếng ca của chúng cứ đánh thức ta mãi. Đôi lúc, tôi còn cảm nhận được cái ôm nồng ấm mà chúng ta vừa trao nhau cách đây một tiếng. - Cái gì? - Nott la lên, không tin nổi những gì mình vừa nghe thấy.
Kỳ lạ thay, bây giờ Sid ít cảm thấy lo lắng hơn về việc liệu mảnh đất mình chọn có đúng là nới Cây Bốn Là thần kỳ sẽ mọc hay không. Anh tự nhủ đó không phải là sự thật. Chàng cảm thấy hạnh phúc làm sao.
Morgana đã rất hiểm độc. - Thưa thần Sequoia - Nữ hoàng của các loài cây đáng kính. - Ngươi là ai? Ngươi muốn gì? Cẩn thận đấy, lưỡi kiếm của ta không biết phân biệt bạn thù đâu.
Những quốc gia đang thương lượng chuyển giao bản quyền gồm Croatia, Romania, Israel, xứ Basque, cộng đồng các nước nói tiếng Ả Rập và một số nước khác. - Xin ngài đừng tức giận! Có phải là ngài nói rằng chưa từng có một cây bốn lá nào mọc trong khu rừng này phải không ạ? - Cậu nghe đây, tôi chẳng hưởng một gia tài nào cả, nhưng tôi đã được thừa hưởng một điều còn quý giá hơn từ ông nội của mình.
Ông thở phì phò tức giận: Nếu Người không quá mệt thì con xin hỏi Người đôi điều ạ. Người ta thường nói: "Còn nước - còn tát.