Tôi nằm trên gác, đọc hoặc viết. Chỉ vì chữ vì mà nhân loại bị ghét lây. Tôi khóc vì tôi không coi thường thế hệ đi trước nhưng thất vọng vì họ.
Anh đã đến và hỏi: Em thử đoán xem anh sắp nói gì nào? Anh đã tính chuyện đó suốt mấy ngày. Hy vọng có thể hâm nóng lại. Tôi không muốn người ta nhìn thấy tôi khóc.
Chị út hỏi ngay: Sao thế? Lắc đầu. Mất cái giấc mơ đấy. Đó gọi là biết chơi.
Nhưng mưa dầm thấm lâu. Và khi tích trữ được thì tôi lại mệt vì sự đi quá tải của đầu óc nhỏ nhoi. Vừa đi đá bóng về buổi chiều, bác hỏi: Hôm nay cháu có đi học không.
Tại sao đến giờ vẫn còn quá nhiều cái ác trong khi hoàn toàn có phương pháp để hạn chế và hóa giải nó? Một cách trả lời khó có thể phủ nhận: Từ trước đến giờ, con người nói chung, chịu một nền giáo dục quá tồi tệ. Mơ về một cái (quên rồi) trước khi rơi vào một tầng mơ mà bạn nhìn ra cửa sổ nào đó thấy một cái cây bị mất từng khúc thân như những nét đứt mà những tán lá của nó vẫn không sụp đổ. Có lần bạn tự hỏi hay bạn sợ thay đổi lịch trình sẽ đánh mất một thứ mùi gì đó quyến rũ nàng sáng tạo.
Một ngày kia quen xa xỉ, quen những buổi ăn uống, quen lúc nào cũng có thể mở miệng cười. Tôi ủng hộ cái đúng. Và càng cô độc vì không được hiểu, con người ta càng dễ ích kỷ.
Để có được một dòng suy nghĩ dù chỉ rất đơn giản, rất dễ dàng của tôi. Thế là dường như nó cáu, nó kêu gào to hơn. Thế nên, sau nhiều năm thì dù có một bản lĩnh nào đó, bạn vẫn rất cần tĩnh dưỡng và làm tươi mát lại đầu óc.
Đây là một thử thách nữa. Chẳng có cái gì đập. Vốn dĩ là bệnh của kẻ cận, đừng nhầm hay đừng mất công suy diễn là tớ khóc.
Hơn nữa thì bọn tham nhũng cũng không phải thứ mạt hạng chỉ biết chửi bậy ngoài đường như anh ta, cô ta. Bạn mà cứ yên tâm chịu ơn của họ, yên tâm làm những việc mà họ xin cho thì rồi bạn sẽ chỉ thấy nhục và khinh bỉ mình khi viết những dòng này. Dù đã được khuyến khích, động viên tinh thần bằng một kỳ nghỉ trước đó.
Cũng như khi tôi viết bài Con mèo treo cổ thì một thời gian sau, con chó Phốc nhà tôi nhảy từ lầu bốn xuống đất trong một ngày mưa… Chả phải tôi có tài tiên đoán khỉ gì đâu. Phải biết giữ sức khỏe mà học chứ. Ở đây, họ cho mình quyền gào thét, nguyền rủa, phán xét.