Thế giới trong óc thật hỗn tạp. Mà là thứ quan hệ cộng sinh theo kiểu lợi dụng nhau. Thua còn có năm nghìn an ủi.
Hắn cho rằng có khả năng đứng ngoài dục vọng và hiểu được cái dục vọng đang có trong mình và xung quanh mới là một trạng thái tương đối toàn diện. Ông ta bảo: Đấy, có thế thôi… Nước mắt tôi bắt đầu lặng lẽ rỉ ra. Cả những ý nghĩ này cũng quá cũ.
Ngọn lửa nhỏ làm tôi thấy trống không. Dưới nhà, cháu giúp việc đang nấu ăn sáng. Đó là một thực tế mà kẻ thiếu thực tế này nghĩ đến…
Mà tôi nghĩ chính ông đang làm mất thời gian đấy. Tôi có vấn đề về xoang, mũi hơi khó thở, ăn nóng, ăn cay là chảy nước. Những con người như vậy thúc đẩy cuộc sống đi lên một cách chân thực.
Bạn dường có hai con đường trước mặt: Học tiếp đại học và đi bên nghệ thuật. Họ nhìn vào sự lên mạng, sự viết, sự đọc truyện, sự đá bóng của bạn. Tôi đã từng tự hỏi và kết cục là tôi quay trở lại.
Điều này rất dễ hiểu và càng dễ hiểu hơn khi đây đang là thời đại của sức mạnh trí tuệ. Và việc thoát ra khỏi những lớp mơ mà mọi sự kiện đều có vẻ thật cũng từa tựa như rơi thụt dần khỏi các tầng mây, khá hẫng và khá sốc. Kể cả cái nhàm chán.
Dù tôi không kỳ vọng ở cái mà đến giờ tôi vẫn chấp nhận gọi được là tình yêu ấy. Có thể chúng đem lại thêm sự hoang mang. Bác trai bảo: Cháu nó vừa mời rồi.
Ngập ngừng vuốt ve sống mũi. Trong khi khả năng vận động và sức chứa của bộ óc dường như lớn hơn phần được nhân loại từng sử dụng rất nhiều. Sự lộn xộn giờ giấc còn có nguyên nhân là để bạn tìm những khoảng tĩnh, tránh khỏi sự quấy rầy và muốn vô hình trong tầm mắt họ khi làm việc.
Xin lỗi em, xin lỗi các con. Cái câu Mẹ mày, mất dạy tôi không giận các chú đâu. Bạn kéo lại và nhận ra ông anh họ.
Nó góp phần cải thiện mối quan hệ ít hiểu nhau. Đồ của chú toàn thứ lởm khởm quá đát. Điểm Văn trúng tủ nhưng cũng hơi bất ngờ.