Đơn giản vì tôi 21 tuổi và tuổi này là tuổi đến trường. Nghĩa là phải chấp nhận cả những sự đê tiện. Còn gia đình thì ai làm việc nấy, cả tôi.
Không gì tự nhiên mất đi. Nói thế có ngạo quá không? Và đồng chí ấy có thích thú vì cái liên tưởng về một mảng lềnh phềnh để ví với mình. Còn lại, có bao giờ bạn thiên tài được với mình đâu.
Lâu lâu, nhà đạo đức thấy đời sống đạo đức cực khổ lại cứng nhắc lắm nên muốn sớm vứt bỏ hết để ra đi, đâm ra ngấm ngầm mê hiện sinh. Phải cạo râu đi nghe chưa. Nó muốn khám phá tôi.
Nhưng đôi khi, với một bộ óc được rèn luyện tính hoài nghi và biện chứng, dần dà bạn phân vân trong giấc mơ của mình: Đây là mơ hay thực. - Vì ông không còn sự lựa chọn nào khác. Thế có phải đỡ cho cả hai không.
Tôi không khoái trò ăn vạ, giả điên. Bạn muốn dấn thân, muốn vắt kiệt mình bằng cách phun trào không nguôi nghỉ những luồng ý nghĩ (qua các truyện khác hơn là dạng viết khá cụ thể này). Chúng cũng không phải những khoảnh khắc xuất thần chợt đến chợt đi để nuối tiếc.
Cháu phải nghiêm khắc với mình và sửa ngay. Nhưng vấn đề đó lại là loại cảm xúc bất mãn về cảm xúc tự nhiên. Và tôi và xung quanh sẽ thôi cảm giác về em nữa.
Mẹ tôi đi về phía bên kia. Khuôn mặt chả biểu hiện thái độ gì. Ta không phải là tên sát nhân.
Khi bạn vừa vùng ra khỏi giấc mơ này thì đã bước vào một giấc mơ khác. À, nãy giờ quên chưa xin lỗi anh bạn vô danh bên trái. Bạn tận hưởng nó vì biết nó sẽ qua đi rất nhanh.
Phỉ nhổ đạo đức giả là chơi. Theo thói quen, nó thành thứ máy tự vận hành. Này, lấy cho chú mấy chai bia.
Từ chỗ bị cưa cụt, nảy lên những mầm xanh bụ bẫm và nõn nà. Còn anh không chống cự thì họ sẽ để anh sống như một con chó ngao nho nhỏ trong vô số con chó ngao của họ. Phố phường lành lạnh, đã sạch hơn trước.