Tôi từng (và vẫn luôn) phân vân, mặc cảm trong cảm giác lợi dụng nghệ thuật. Nên quả thực thế giới của bạn có nhiều cái ngu và đầy bệnh. Có thể tột cùng tuyệt vọng (31.
Họ không phải thiên tài, và họ cho rằng thiên tài (thơ) của chả làm nên được cái gì, thế là họ không cần quá bận tâm đến điều đó. Đã không ít lần phân tích các lí do mình ngại dùng tiền. Tôi không thân được với những thằng con trai cùng lớp.
Biết chỉ để biết mà thôi. Có đứa trẻ vừa mút kem vừa sán lại gần tò mò xem bà già bới rác. Tôi không có bản lĩnh.
Rồi tôi đổ nước vào đống tro tàn. Tôi tin cuộc sống với tiến độ phát triển sẽ khiến nó mở mang hơn. Thấy cả thơ, mẹ bảo: Đừng đốt, để mẹ đọc.
Bây giờ ghép một số mảnh lại thành một miếng, gõ và tung lên mạng là một công đoạn có khi còn vất vả hơn. Những tâm hồn đã chết, đó là một sự tội nghiệp. Để phân biệt nó với sự chăm chỉ hay vô thức thuần túy loanh quanh những lối mòn.
Bạn tự hỏi bạn có phải là người cần nhiều lạc thú hơn mức bình thường. Còn khoảng không giữa cái bàn và trần nhà đôi khi có một vài con muỗi bay bay. Ừ, đúng rồi, con dẫn các em đi mua…
Nó góp phần cải thiện mối quan hệ ít hiểu nhau. Bạn không coi đó là một nỗ lực sai lầm, huỷ hoại toàn bộ sự tự nhiên. Mà cũng có thể các nhân vật ngoài đời diễn vở kịch đời quá dở.
Khi đã chơi thì nhập vào từng tế bào, từng phi tế bào, cực kỳ lôgic mà cũng phản lôgic và cả những cái giữa hoặc không thuộc về những thứ đó. Tôi đang thấy cái trò cứ đi một tí lại dừng, lại viết, lại đi… như một con chó thi thoảng lại ghếch chân vào cột điện, lùm cây làm vài ba giọt. Cũng có lần vụt nhưng với da thịt nó thì chỉ như muỗi đốt gỗ.
Và càng thể hiện sự vô học khi trở thành câu cửa miệng đầy vô tư. Bác vói theo: Bác đang nói sao cháu lại tự ý bỏ đi. Nên bất cứ kẻ nào có ý định ngăn chặn mục tiêu tối thượng và cao cả đó của tôi là đi ngược lại lợi ích chung của nhân loại.
Tiếng ô tô cạ mặt đường và tiếng còi sằng sặc của nó lấn át những tiếng xích líp xe đạp và động cơ xe máy. Cuốn sách thì vớ vẩn. Những kẻ đứng đằng sau lãnh đạo những lãnh đạo.