Lũ báo đen, báo hoa mai thì nằm im lìm. Một giai đoạn thực tế đã và đang diễn ra là những tâm hồn chết, sau một thời gian cầm cự, dần hòa với những tâm hồn chết trước khi chào đời làm thành những khối ung nhọt. Hoặc viết những áng hùng văn ca tụng, trang điểm cho lòng nhân từ, anh hùng của tôi.
Xuống nữa đến cái cổ họng độ này đôi lúc đau rần rật. Nơi mà dù thể xác đang trong trói buộc, những hoạt động sống trong nó vẫn có thể tự do. Nghe rõ chưa? Mất giấc mơ rồi sao mày còn chưa tỉnh?
Chỉ là chuyện, chỉ là nhân vật, thật thì thật, không thật thì thôi, anh ạ. Tớ mà điên huyền điền thì đọc cũng đã mất cả đêm. Tình thường trở nên nông cạn khi phủ nhận sự ích kỷ.
Mỗi tội viết đoạn nào lại thường quên ngay đoạn trước, hay bị lặp, trạng thái vẫn thay đổi liên tục. Những cơn tức và rát chạy từ dạ dày lên cổ và dọc cột sống diễn ra thường xuyên hơn. Ăn sáng xong, bạn ra trông hàng giúp bác một chút trước khi về.
Vì có lẽ ông ta có một sự thân quen với tiềm thức của mình. Viết ra là đem chúng đi triệt sản bớt. - Thế thì vẫn phải về để mẹ khỏi mong chứ.
Tôi yêu và thương bác tôi. Đấy là tại ở trong môi trường luẩn quẩn. Cháu bảo: Bác Hồ cũng để râu đấy ạ.
Chúng khác nghĩa nhau nhưng nghe thì na ná như nhau. Một thế giới tuyệt vọng tạo nên những sinh vật hiện sinh ấy. Dần dần, tôi đâm ra còn lảng tránh chúng và giữ vẻ đạo mạo đầy cổ hủ.
Dù sao việc bị phê bình tôi quá cũng làm hắn nao núng qua tối. Hoặc biết nhưng không rõ. Quả là tôi không muốn viết mấy về những cái này khi nó khô khan.
Mấy con hổ cũng thế. Đấy là tại ở trong môi trường luẩn quẩn. Mai sau không biết thế nào, nhưng đây là cảm giác sợ phí, sợ mất của một người 21 tuổi chỉ sở hữu thơ và tay trắng.
Mẹ hỏi: Hay mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé. Giữa quãng ấy, nó còn vận động. Cảm giác như không thể lành lại được.