Tôi đã bắt đầu chán việc chữ nghĩa và tôi có thể làm việc khác. Nhưng mà vẫn sẽ có những sai lầm. Họ nỗ lực vì điều đó.
Đầu năm, có anh công an quen thân nói nó có tên trong mười mấy đứa lọt vào sổ đen vì viết linh tinh trên mạng miếc, vi tính vi teo. Và có thể, tôi là người mà bạn được thuê để khóa mõm. Nằm trên giường cả ngày, lúc nào cũng có người bên cạnh nhưng ít trò chuyện được, những ý nghĩ gì diễn ra trong óc chị? Giờ thay băng, người thân bị xua ra ngoài hết, bạn đi lòng vòng.
Hành động hy sinh thân mình của con khỉ cái làm ông căm ghét. Tôi tưởng tôi ngu mấy môn đó nhưng về sau nhìn lại, hóa ra tôi chẳng bao giờ học bài về nhà. Và biết đâu, đồng chí ấy sẽ tâm sự với mình nỗi buồn khi ngày ngày phải còng tay những đứa trẻ già chát và hận đời mới chỉ bằng tuổi đứa con thứ hai của mình.
Bác tôi bảo: Chào chú đi con. Con uống thuốc đi… Tôi vẫn dán mắt vào trang sách vô nghĩa trước mặt. Bạn không thấy lạ lắm vì bạn đoán chắc chúng được đỡ bởi tán của những cây khác.
Những ước mơ của anh cũng là ảo ảnh. Vì thế mà lại phải tập ở lại dần làm nhà đạo đức để điều độ. Thời đại này chắc chưa tạo được những con người mọc cánh khi bị dồn vào chân tường.
Thế là mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà hai tuần nhé. Ban đầu, sức mạnh, khao khát tuổi trẻ khiến bạn không dung hòa được. Mà không hay và cũng chẳng để giải trí thì viết làm gì.
Khi bàn thắng được ghi, không có chai để ném. Tôi khóc có phải vì cảm thấy thế giới thì kinh dị, nhiều mặt quá mà con người chỉ lĩnh hội được vài phần. Lại có kẻ ngồi nghiêng nghiêng đầu, tay chống cằm quan sát bà già.
Khi hắn chọn sự sáng tạo này thì hắn biết đời sống sẽ bị ảnh hưởng như thế kia và ngược lại. Và phải đập xác xuống nền đá hoa lạnh buốt. Nhưng cái giấc mơ cũ ấy, đời có lấy đi đâu.
Hy vọng có thể hâm nóng lại. Rồi, mẹ cứ đi ngủ đi. Anh chàng bên cạnh khá hiểu biết về bóng đá, cũng không nói nhiều, một người tương đối dễ chịu.
Câu chuyện có vẻ như vầy. Bác nói thế thôi nhưng bác hạnh phúc vì bán được hàng. Nó khờ như một anh nông dân khờ chứ không phải một chàng thư sinh.