Những thứ chưa đến ấy đem lại biết bao nhiêu khoái cảm. Nhưng thật tình lúc này bạn muốn được nghỉ. Lúc nãy chị út gọi bạn dậy, giật giật chăn, không ăn thua.
Nơi mà vì đã nhiễm sự thờ ơ, chẳng ai ủng hộ anh. Tất nhiên là anh không đích thân cắn trực tiếp mà anh lại dùng đến những con chó ngao của anh. Họ bảo: Cháu làm sao sánh được với Bác.
Họ muốn sống một đời sống bình thường và muốn bạn cũng sống thế. Và bạn nhận ra, bạn ngủ để lẩn trốn chúng. Lời nói thật (hở hang, rách rưới, ghẻ lở, bụng hóp) bên cạnh cố ngẩng mặt vênh vênh.
Trước lúc bác tôi xuống, mẹ tôi lên, thì tôi xuống. Là thích cái gì thì làm cái đấy. Đồng nghĩa với hủy diệt đời, nghệ thuật, người…
Ê này tôi, cười ít thôi chứ. Chim vẫn hót, một số có lẽ ngủ trưa. Những lúc đó, nếu ở nhà mình, bạn thường nhỏm dậy kiếm cái gì đó đọc hoặc viết cho đến rã rời.
Hơn nữa, mọi người sau nhiều năm cũng dần quen với tiếng ngáy đều đều không lấy gì làm dễ chịu của nó. Chúng cũng không phải những khoảnh khắc xuất thần chợt đến chợt đi để nuối tiếc. Bạn cũng đang tự cho mình cái quyền có thể gọi là phán xét đó.
Cho một quả bom, một vụ ám sát hay chơi những đòn tâm lí khiến hắn phát điên. Cái vực của sự hỗn độn. Và con cháu bạn, lại có cảm giác muốn khạc nhổ, phá phách, rũ bỏ… Mà khi nén lại để cùng chung sống, nó cứ nôn nao cồn cào suốt cuộc đời.
Người rỗng như không có lực. Được một lúc thì có người kéo chăn khỏi người bạn. Tôi tìm thấy nàng khi lần đầu tiên vào lớp, ngồi vào chỗ cô giáo chỉ.
Tôi có nhớ một lần về quê ăn cưới, bác ngượng ngùng trong chiếc áo bó cổ lọ. Khóc cho vài năm tích tụ. Những con lợn ấy lại đã đang và sẽ làm chủ biết bao nhiêu đàn bà và trẻ con.
Tôi biết các chú bực tôi, trước thái độ của tôi lúc ấy. Trông như một thứ thực vật biến đổi gen hoặc người cấy gen thực vật. Hắn có thể đạt được trạng thái ấy một cách dễ dàng.