Nó như con bướm bay phớt qua tâm trí ta. Buổi chiều tôi phỏng vấn cả hai người xem có biến cố may mắn hay không may nào xảy đến với họ vào ngày hôm đó hay không. suốt năm qua tôi đã ráo riết tim việc.
Thí nghiệm trên lôi cuốn cả trăm người, cả may mắn lẫn không may mắn tham gia. những bức vẽ trong thí nghiệm này đều rất ngoằn nghèo, lung tung, khó nhớ, và người ta không thể xác định được bức nào với bức nào. Eleanor tin rằng quyết định rồ máy xe đầy linh cảm của mình đã cứu mình.
ông bảo với tôi rằng nếu ông đứng xếp hàng ở quầy thu ngân trong siêu thị thì ông thường bắt chuyện tán gẫu với người đứng kế bên. Cùng với nhóm sinh viên của minh, tôi đến trung tâm London vào những thời điểm khác nhau trong suốt một tuần liền, và hỏi thăm một số lượng lớn những người đi mua sắm ngẫu nhiên về vai trò của may mắn trong cuộc đời họ. vào nhà, cô gọi cảnh sát và thông báo vụ việc vừa mới xảy ra.
quả thật là suốt đời mình Lee gặp toàn điều may mắn. Nhưng thực tế thì anh bước vào phòng thí nghiệm, đếm số các mảnh ghép, quyết định ngay là có một mảnh bị mất và khẳng định rằng không tài nào ghép được trọn bức tranh. Patricia cũng tin là mình vẫn tiếp tục xui xẻo trong tương lai, nên không đối đầu với vận xui làm gì.
Người may mắn xây dựng hàng rào phòng thủ ngăn ngừa những vận rủi trong tương lai, giải thưởng bà nhận được thường nhỏ thôi, nhưng cũng nhiều khi rất đáng kể. Cô rõ là người không may nên cứ hay chạm trán vận rủi, nhưng thái độ và hành vi của cô đối với vận rủi cho phép cô biến những sự việc xảy ra với mình thành vận hên.
Đó là một quyết định đúng, và tôi thật sự may mắn với các con của mình – tôi rất thân thiết, gắn bó với chúng. Martin nhảy ra khỏi bồn tắm và chạy bổ vào vào phòng khách. Cuối cùng, tôi mới đủ sức nói: “ông thấy đấy, không có thể cứu vãn được nữa, và ra đi.
Không nghi ngờ gì, những công trình nghiên cứu ấy đã mang lại cho chúng ta sự hiểu biết lớn lao về loài người. tôi cố học hỏi từ những sai lầm mà tôi đã phạm phải trong quá khứ. Hãy xem các số mà bạn chấm cho ba kịch bản trên.
đêm trước buổi thử vai, Mel Gibson, khi đó là một diễn viên người Úc, trông lẻo khẻo, không ai biết đến, bị ba tên say rượu tấn công ngoài đường phố. nhưng tôi lại thả lỏng và ngay lập tức phát hiện được một căn nhà đẹp không thể tả. Brenda nhận mình là đen đủi và là, nguyên văn lời cô, “tai họa biết đi”.
Vào một buổi chiềue mưa dầm, cô vừa bước ra khỏi phòng khám bệnh và vẫy taxi ở Central Park West, New York City để về lại văn phòng của mình. Không ai nhận ra là phần dưới gương mặt họ được kéo thành một nụ cười. suốt cuộc đời mình, Pulitzer tiếp tục ra những quyết định thành công vô cùng, và rồi ông trở thành tổng biên tập, và cuối cùng là chủ của hai trong số những tờ báo danh tiếng nhất vào thời ông.
Người may mắn luôn tin rằng vận may luôn tiếp diễn trong tương lai. Tức là ta vận dụng tất cả các nguồn năng lượng, sự tập trung, năng lực sinh lý, v. vì tôi sinh ra bên mặt xấu nên bất cứ việc gì tôi làm cũng đều trớt hướt cả.