Bố thì có phương pháp khuya rồi còn để đèn, vào nhắc không được, bố tắt luôn áptômát. Một bữa cơm tối, bố mẹ cãi nhau, bố đập tan mâm cơm. Người ta mang nó đi như một mẫu vật tượng trưng cho thảm họa chiến tranh.
Chim vẫn hót, một số có lẽ ngủ trưa. Hy vọng khách đến Sea Games vẫn còn được tận hưởng mùi hoa sữa có gì đó mang tính tượng trưng rất sâu xa cho người Việt. Cứ việc gọi tôi là thằng đạo đức giả.
Cái mà đôi lúc vì nhận thức được mà mình tưởng mình vô cảm hoặc chai sạn. Và cứ vài gia đình thì phòi ra một sinh thể lạc loài khi không chấp nhận cái đều đều ấy. Nhưng thế giới của nghệ thuật, của thể thao và của những gì có vẻ không đem lại lợi ích tức thời thì đã thui chột.
Họ biểu trưng cho chính họ. Nhưng Hóa quả là một nỗi sợ đeo đẳng suốt thời cấp III, dù chuyển sang lớp Văn học nhẹ hơn rồi. Tình yêu bao giờ cũng mới.
Họ đôi lúc khuyến khích bạn đi chơi cho khuây khoả. Họ cũng chả ngại chửi cầu thủ đội nhà lỡ sơ suất hay trọng tài bắt không hợp ý họ. Đó là niềm thất vọng lớn của tuổi trẻ.
Họ chưa thỏa mãn để đặt niềm tin vào ta cũng như ta chưa yên tâm rằng nó đủ tạo nên được một nhu cầu đông đảo. Đó là niềm thất vọng lớn của tuổi trẻ. Và tôi sẽ cùng thế hệ tiếp nối phê bình và tháo gỡ.
Chú công an hay cảnh sát gì đó bảo: Đó là chuyện của cậu. Những lúc nàng nhìn vào mắt ta, nàng nhìn mãi nhìn mãi mà không chịu quay đi. Nguy cơ đội bạn ghi bàn thì nín lặng, im phăng phắc.
Tán chuyện, ăn uống, đánh bài, trông xe. Không ai ở xung quanh truyền cho cậu cảm giác đó. Chúng tôi thương hắn, thương gia đình hắn.
Bác cũng hiểu, vứt điếu đi. Tránh đi được cái chết của hàng loạt tâm hồn không chịu nổi áp lực của sự đê tiện. Đôi khi tôi mặc cảm vì sự mâu thuẫn và âm thầm chống đối này.
Vào đây, trời trở nên dịu hẳn. Và vì thế, chúng ta lại hay tin vào những chuyện đùa. Một là: Nếu tôi hoặc một người tôi yêu mến mắc bệnh hiểm nghèo cần chữa trị với chi phí rất lớn thì làm thế nào? Hai là: Khi phải hứng chịu những bất công của quyền lực thì phải chống lại bằng cách nào?