Trận trước thắng, thành phố Hồ Chí Minh có đến trên dưới 500 ca tai nạn giao thông, gấp năm lần bình thường, mấy người chết. Tôi cảm ơn vì mình còn khóc được. Có vẻ may mắn thay, sự phong phú khiến không phải ai cũng định kiến.
Nhưng viết ra thì như lặp lại một nỗi đau lờ đờ. Nhưng không hướng tới nó thì tôi lại thấy mình hèn hạ. Mùi hôi của chúng cứ thoảng xộc đến và tôi bất đắc dĩ phải hít vào cùng ôxy cần cho sự sống.
Một tuần đi học có hai buổi cháu không thể nói là mệt được. Tôi hiểu chúng và tôi tường tận chúng. Nhiều lúc nó làm bạn cứng nhắc, định kiến với bản thân và xung quanh.
Ví với sự nín thở hợp lí hơn là một con chim bị treo cổ giữa mênh mông không bến đỗ chỉ có thể sống chừng nào còn vỗ cánh. Rồi lại ngồi trên ghế đá viết tiếp. Nhưng chờ đến bao giờ.
Tao đờ mẹ bật quạt mãi mà đờ mẹ đéo hết nóng…. Có thể nói hắn là kẻ không bao giờ có khả năng thấu suốt nhưng cần một lí do thuyết phục hơn. Chia luôn thành hai phe ẩu đả.
Bác mặc kệ cái nhìn của người đời, miễn là con cháu có thêm miếng cá, món quà… Khi một khoang được lấp đầy thì hành động thiện hoặc ác sẽ xuất hiện. Dù không có nhiều thời gian, ta phải nghĩ đi nghĩ lại, viết đi viết lại khá nhiều chỗ chứ không như mi đọc vèo một phát cho xong mà chẳng nghĩ gì đâu.
Ông có tài và ông xứng đáng được hưởng những thú vui dành cho ông. Mà là từng câu hỏi cho từng bước chân. Bàn tay kia cũng không phải của nàng.
Hôm qua nghĩ cái gì nhỉ? Đã nhủ cố nhớ còn viết mà chúng lại còn thích chơi trò ú tim. Liệu cái việc mong muốn và hành động để song song với làm cái gì đó, tạo ra cả bước đệm nhận thức (luôn có những người tạo những bước đệm nhận thức ở những cấp độ khác nhau) có phải là công việc mang tính nghệ thuật không? Đây là thời điểm thần kinh mệt mỏi nên bạn hay bị hoang mang như thế. Kẻ biết dung hòa là kẻ được chọn lọc sau đào thải nghiệt ngã của tự nhiên và xã hội.
Và chỉ có viết với một tấm lòng nhân ái thì anh mới có được tình yêu thương lớn của độc giả. Ở đây, bạn tự nhủ, bạn nằm một mình và than vãn chẳng để làm gì. Câu được rồi, tốt thưởng cho bạn lúc bạn đẩy xe máy lên nhà qua các bậc thềm cao, hoặc lúc tưới cây xong, hay khi ăn đủ ba bát cơm (bài tủ dành cho bữa cơm: Cơm ba bát-áo ba manh-đói không xanh-rét không chết).
Hắn có thể đạt được trạng thái ấy một cách dễ dàng. Tất nhiên, sau khi ông cụ chết, ông có thể tái xuất giang hồ nếu muốn. Một khuôn mặt khá dễ mến và có vẻ quen thân từ trước.