Cũng vì ít trải qua mà tôi chưa đủ hiểu họ để làm họ có thể hiểu lại tôi. Ba năm đè nén nó rồi mà mình không nhớ ra mặt nó. Hơi nóng tỏa ra làm ấm cái hơi lạnh ban sớm.
Nhưng đành phải nhả ra. Bắt đầu chan chán, rủ cậu em đi bơi. Sang Trung Quốc, sang Thái Lan đi.
Rồi lại đây ngủ bên em. Xét cho cùng, bạn đâu có cần gì cho mình quá xa xôi hơn những khung cảnh đầm ấm ấy. Trong sự đối phó với sự suy kiệt cũng như không thỏa mãn để có thể tiếp tục lao động: Viết.
Trên mặt đất nhờ nhờ bàng bạc, còn dăm giọt loang lổ vương lại. Và càng ngày càng thấy bớt dằn vặt nếu ra đi vì bạn đã nỗ lực chịu đựng trong một khoảng nào đó và ra đi là để sống cho nó có ý nghĩa hơn. Nhưng họ cũng không trút giận vô cớ.
Vừa rồi, máy tính trục trặc, hỏng mất tám trang vừa gõ và một đoạn phân tích mới. Những bức tranh thật sự có lẽ hắn giấu ở một nơi khác cho riêng mình. Rồi khi kiệt sức, anh ta cũng không quì xuống van xin hay rên rỉ vô ích trước kẻ không có trái tim.
Cậu có cho rằng mình mạnh hơn để bác bỏ tớ không? Tùy cậu. Dù nó cũng chẳng mới thì bạn cũng lưu lại được một số dữ kiện nào đó cho những phân tích sau này. Hồi lâu, nàng bảo: Anh có chuyện buồn gì thế?.
Chẳng mấy chốc mà bốc hơi tan biến vào trời đất trong cái dào dạt ấy. Tôi có thể giết họ bằng nhiều cách. Con nó thì sinh ra trong đó.
Và khuôn mặt dường không cảm xúc. Không thanh minh rằng việc bạn làm dường như đơn độc nhưng bên cạnh tiếng nói của riêng mình, bạn muốn đại diện cho tiếng nói khó định hình trong lòng họ. Mẹ: Hay con có gì không vừa lòng với hai bác? Tôi: Im lặng? Mẹ: Con học bài có vào không? Để mẹ nói với hai bác không bắt con học nhiều.
Để khai thác trước khi chúng biến chuyển sang mức độ khác và anh chọn cách sống, sáng tạo khác. Bạn sẽ phải dẻo dai, phải xoạc ra, phải dài chân ra mãi. Nên cứ phải từ từ từ từ.
Và khi ấy, nó làm người ta rung động nhiều hơn. Cháu bảo mẹ lúc nào cũng coi con như trẻ con, con lớn rồi, mẹ không phải lo. Ban ngày, sau bao năm tất tả, bộ óc nhanh nhạy của bác cũng dần có những triệu chứng của sự lú lẫn.