Chả phải thở than gì. Họ đã phấn đấu và họ muốn được yên ổn với thành quả. Ta ngại nói sự thật với ai nhìn ta ngờ vực.
Và chỉ có anh mới có thể vượt qua cái hạn chế này, chẳng có ai khác đâu. Đi đâu phải báo để mọi người không phải lo. Giữa thẳng thắn và kiêng nể.
Khi người ta thử một đôi lần bước ra ngoài thế giới của mình để tiếp thu những thế giới khác và đem về những thành quả để tự bồi đắp. Bạn mơ cái gì đó về bóng đá, cái này thì bình thường. Cũng có thể không ai chịu thua ai, họ chơi sát ván cho đến những quân cờ cuối cùng.
Phá bỏ sự hủy diệt sự thật. Nhưng nghịch một lát, nó lại nhảy lên cửa sổ chơi với cái rèm. Mỗi người thường chỉ va chạm với một mảnh vỡ trong chiếc gương bạn.
Tất nhiên, sau khi ông cụ chết, ông có thể tái xuất giang hồ nếu muốn. Thực hiện xong được tâm nguyện tiếp theo này, có lẽ bạn có một chút bình thản để chơi cuộc chơi của họ. Bác gái nằm giường đối diện cũng dậy.
Chẳng ý thức gì cả, chẳng nghe lời ai cả. Bạn quyết định chấm dứt hẳn việc đến trường với mớ kiến thức thủng lỗ chỗ, dở dang và lan man này. Đó là lẽ sống của anh và em không được từ chối nếu không muốn làm anh bị tổn thương, em yêu ạ.
Cái đó làm bạn tỉnh ra. Được một lúc, có điện thoại của bác gọi đến. Và một người có thực tài (dù sáng tạo cho riêng mình hay cho bất cứ ai) phải làm cho thị hiếu dù ít dù nhiều trở nên thông minh, nhạy cảm hơn thay vì làm nó ngu đi, sau khi tiếp xúc với tác phẩm của anh ta.
Bình xăng vẫn còn một nửa, tha hồ mà đi. Hy vọng là bạn còn cơ hội sống để có thể nhận ra. ĐI đã lên tiếng gọi tôi vì lâu rồi tôi chưa gọi nó.
Mẹ khóc vì đau nhưng cũng nhẹ đi thôi. Nhưng nó mới vì người ta tìm mãi mới ra, mãi mới cảm nhận được. Sách rồi đến bút rồi đến đồng hồ rồi đến kính rồi đến lọ dầu cá rồi đến truyện tranh rồi đến thắt lưng… Xong! Nhắm mắt liệt kê lại xem nào.
Mở tủ ra, thay quần áo. Tôi lấy một cái nồi ra, xé nó tua rua tơi tả nhiều hơn, bỏ vào nồi rồi xòe diêm lên đốt. Đơn giản vì họ (tiềm ẩn) quá nhiều hoặc năng lực của họ quá lớn.