Ngọc 2K

Gặp lại em học trò cũ xinh đẹp vô cùng

  • #1
  • #2
  • #3
  • Có cả ngàn người đàn bà như bà, có cả ngàn người đau ốm vì "lòng bạc bẽo" của kẻ khác, vì kẻ khác không săn sóc để họ sống cô độc. Sau những thành công rực rỡ đó tới những thành công khác trong một châu du khắp hoàn cầu. Họ cho rằng không được mài đũng quần ghế một Đại học đường là một điều bất lợi.

    Rồi ông bỏ ra hai năm để sửa soạn một phim phóng sự về đời sống ở Ấn Độ và Afganistan. Lại như chuyện ông S. Tổng thống Theodore Roosevelt khi ngồi tại Bạch cung đã nói như vậy.

    Nhà chồng tôi cố tập cho tôi lịch thiệp bao nhiêu, chỉ làm cho tôi e lệ bấy nhiêu. Vậy thì lo nghĩ về tương lai làm gì?". Quần áo tôi thì bằng vải thô, vừa chật, vừa không hợp với hình vóc, cố nhiên lại không đúng thời trang nữa.

    Chẳng hạn như trên kia đã nói, tôi sợ bị sét đánh, thì bây giờ tôi biết rằng, theo bảng thống kê mỗi năm của quốc gia trong số 350. Chỉ trong một thời gian ngắn, tôi làm tăng số huê hồng lên gần gấp đôi. Ông bảo: "không phải thức ăn làm cho tôi có ung thư trong bao tử mà nguyên nhân chính là cái ưu tư nó cắn rứt tôi".

    Vậy thì lo nghĩ về tương lai làm gì?". Những người lo lắng, mệt mỏi đều không biết thích nghi với những thực sự chua chát của đời, cứ muốn sống cách biệt hẳn với người xung quanh và tự giam mình trong một thế giới tưởng tượng để khỏi phải ưu phiền. Một hôm, trong một cuộc đàm luận, tôi hỏi ông Mathieu Brush, Chủ tịch Công ty Quốc tế tại Wall Street rằng ông có dễ bị ảnh hưởng bởi những lời chỉ trích mà một người ở một địa vị như ông nhất định sẽ phải chịu không.

    Tôi khéo léo, tôi luyện kỹ năng về công việc ấy. 31 năm không thấy mặt nó một lần. Thế là mặc dầu đau xót trong lòng, ông rán làm tròn bổn phận "gà trống nuôi con".

    Viên y sĩ nhà nước đến khám nghiệm tử thi, tuyên bố ông đứt mạch máu vì "thịnh nộ". Ít lâu sau, chúng tôi mời bạn bè lại nhà dùng bữa. Khi theo các buổi học, tôi đã ghi được những quan điểm sau đây và xin đem cống hiến các bà nội trợ:

    Lúc ấy người 47 tuổi. Chúng tôi tưởng lối văn ấy phải là lối văn của thế kỷ thứ 20 này. Bà mẹ chồng tôi một hôm kể cho tôi nghe cách bà dạy dỗ con cái.

    Muốn tránh sự mệt mỏi và những nỗi ưu phiền, ta phải biết tĩnh dưỡng ngay khi thấy mình sắp mệt. Hết, hết, hết! Bởi vậy tôi chịu đựng không nổi mới leo lên xe, lái ra phía sông, nhất quyết trút hết nợ đời. Một tháng trước, cả cơ nghiệp của tôi sụp đổ trên đầu của tôi.

    Tôi tạm gọi bà là Mary Cushman vì con cháu bà có thể buồn lòng khi thấy tên thiệt của bà in trên sách. Sau khi đã khám kỹ cơ thể tôi, ông nhận rằng bệnh tôi thuộc bệnh thần kinh. Còn người bán hàng ở tiệm tạp hoá, người bán báo, người đánh giầy cho bạn ở góc đường nữa? Họ đều là người như ta, trong đầu cũng đầy nhưng lo lắng, mơ mộng và hoài bão riêng.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap