Không hẳn là ra khỏi nhà bước chân nào trước. Bác vòng sang phía trái tôi. Lời nói thật (hở hang, rách rưới, ghẻ lở, bụng hóp) bên cạnh cố ngẩng mặt vênh vênh.
(Còn với đàn ông thì không thích rồi). Đôi lúc, bạn có một chọn lựa khác. Muốn hiểu truyện này nếu không quá thông minh thì phải động não nhiều đấy.
Và tiếp tục sứ mệnh sống đến chết thì thôi. Mà đâu cứ phải là tình yêu mới gần nhau được. Họ tìm kiếm, thậm chí, săn lùng những người tài.
Nhưng cũng không phải hắn hờ hững với sáng tạo, có những lúc hắn biết mình thực sự đam mê tìm đến cái mới. Như bình mình chẳng hạn. Kiểu chơi chữ ai chả biết này đôi lúc tự nhiên đến thì dùng thôi, chưa bao giờ thử bẻ đôi từ nhân loại, bẻ ra thấy cũng hay.
Tôi đã định viết một truyện ngắn dựa trên bối cảnh này ngay vào cái đêm đến nhà máy cùng anh em bốc hàng mây tre đan lên côngtenơ chở đi Mỹ. Ông đã hài lòng chưa? Chỉ một bản và đoạt giải Nobel. Tôi sẽ không đề cập chi tiết khả năng ngộ nhận ở đây vì nếu thế, những điều tôi viết không có giá trị một thiên tài kể sơ sơ về cái xảy ra trong và ngoài mình.
Để tôi đọc một đoạn vừa ứng tác, đồng chí phê bình cho nhé: Bố sẽ không phải thấy bạn khi chưa già đã phải lặp lại hình ảnh tuổi già của bố: Niềm kiêu hãnh và sự hoang dã bị giết dần và bị nhào nặn dần bởi đời sống có quá nhiều sếp: Bố, họ hàng, cơ quan và nhiều dây thòng lọng nữa. Sao ông không tự viết lấy rồi tôi sẽ mạo danh ông.
Dù những kinh nghiệm đó rất dễ tìm với một cảm quan chịu khó rung động. chờ được về nhà lấy giấy bút trốn vào một khoảng không ai quấy rầy Và loài người là dòng cát trong cái đồng hồ cát tạo hóa mà mỗi hạt cát là một con người.
Và việc bạn liệt kê này cho thấy bạn không định khoe đau mà chỉ muốn sự việc được nhìn nhận một cách công bằng hơn. Lúc nãy chị út gọi bạn dậy, giật giật chăn, không ăn thua. Khi ấy, nếu còn đi bộ chắc bác và bạn được lên vỉa hè chứ bác bạn không thỉnh thoảng phải kéo tay bạn tránh xe như bảo vệ một chú gà con.
Một là ông tuyên bố từ giã nghiệp văn. Rau còn già, thịt còn dai nữa chứ. Chỉ tại thằng em tớ và tớ ngồi trong lúc người ta đứng thì ráng chịu.
Và cứ thế cuốn đời người, cuốn đời những thế hệ tiếp theo vào những mớ rối ấy. Cháu đã đi đến một xã hội mà cháu sẽ đợi và sẽ rủ con người đến. Định cho mấy câu chua chua cay cay vào nữa nhưng mà nhân vật này không hợp.