Bạn có thể học những điều căn bản để hiểu âm nhạc. Tôi biết có những người cứ đọc, đọc như người ta uống rượu. Chắc các bạn nói "Ông ấy muốn thuyết mình cách sống 24 giờ một ngày? Thì mình vẫn sống 24 giờ một ngày, có khó khăn gì đâu? Mình làm được hết thảy những việc muốn làm, lại còn dư thì giờ để dự các cuộc thi do các tờ báo tổ chức nữa.
Thật là một chế độ dân-chủ lý-tưởng. Bạn cho điều đó là tự nhiên phải không? Vậy thì tại sao bạn lại ngạc nhiên khi tôi bảo rằng mỗi ngày trung bình bỏ ra một giờ luyên trí, sẽ làm cho óc bạn hoạt động hăng hái lên luôn luôn? Mặc dầu vậy, bạn vẫn tán thưởng bản đó.
Thành thử có hàng chục vạn giờ mất đi như vậy mỗi ngày chỉ vì người ta ít nghĩ đến thì giờ lắm, không bao giờ đề phòng để khỏi đánh mất nó. Còn lý trí, nó chỉ giữ trong đời ta một chỗ nhỏ nhoi. Có gì đáng chán đâu? Ngay trong công ty địa ốc cũng có cảnh đẹp lạ lùng, biến hóa của đời sống.
Phần đông vì ráng làm nhiều quá mà bị tai hại. Bạn xanh xao và mệt nhọc. Đó, thái độ của thầy phải như vậy.
Tôi không hiểu tại sao như vậy. Vậy đợi tới tuần sau hoặc ngày mai là việc không lợi gì cả. Đối với kẻ nào khác thì như vậy có thể hơi hữu ích, còn đối với mình quả là không hợp".
Nhiệm vụ đó cũng đã khó khăn đấy chứ! Ít người làm tròn được. Nó ngắn quá đi thôi. Sự mong mỏi mà không được thoả mãn có thể làm cho y luôn bứt rứt.
Nhưng khi bạn sửa soạn đi xem ca kịch (nhất là lại đi với một mỹ nhân) thì bạn làm ra sao? Bạn chạy ra thị xã hớt tóc, rồi lên xe về nhà; bạn gắng sức nghe hát bốn giờ, nếu không nói là năm giờ bạn đưa mỹ nhân về nhà nàng rồi về nhà mình. Bạn săn sóc thân thể, trong và ngoài; bạn dùng cả một đội quân, từ anh bán sữa đến chú đồ tể để bao tử bạn khoan khoái. Và cũng không có hình phạt.
Nếu khi bán giấy xe cho ông ta, công ty xe điện hỏi "Tôi đổi cho thầy một đồng tiền vàng, nhưng thầy phải các cho tôi 3 cắc" thì tất ông ta la lên dữ dội. Tôi biết rằng theo lệ bạn có một giờ (mà sự thực thì thường là giờ rưỡi) vào giữa trưa để ăn cơm. Sự thành công của đời thầy tuỳ thuộc nó.
Tôi tưởng tượng rằng phần đông những người có óc tò mò tìm hiểu đều hướng đến văn chương. Một người có thể muốn tới thành La Mecque (Đất thánh của những người theo Hồi giáo). Nghệ thuật là cao quý, nhưng không phải là cao quý nhất.
Bạn đừng sợ tôi sẽ bắt bạn chú ý đến nguyên tắc này, nguyên tắc nọ. Nó là hình thức cao nhất của văn chương. Ai là người trong chúng ta không tự nhủ rằng: "khi nào có thêm chút thì giờ, sẽ làm việc này, việc nọ"?