Nhưng bạn biết, sẽ có tiếng chuông điện thoại, tiếng chuông cửa. Cái khác ở đây cứ để mập mờ như vậy vì khó định nghĩa. Họ cũng đủ tự trọng để tự lực cánh sinh.
Bên mép hắn có một miếng băng gạc trắng. Em biết tính cháu không thích đến ở nơi lạ. Tôi định kiến và chủ quan quá chăng? Thù dai quá chăng? Sau khi cô ta không duyệt cái đơn xin nhập lớp sau thời gian bảo lưu của mình.
Ông Diểu tức giận giương súng. Cũng vì thế mà anh đâm lười đọc truyện. Những hỗn mang bao trùm lấy bạn, thách thức bạn.
Xu thế hiện sinh là minh chứng rõ rệt nhất cho điều đó. Tôi thì quen rồi, chắc ông anh thấy lạ lắm đây. Bạn ngó vào đủ ngóc ngách của cửa hàng.
Vậy ra là tại những lần như thế này. Cũng chẳng biết sẽ chụp không. Bạn bảo chị: Đọc sách gì không mang vào cho.
Rồi cũng như chuyện ích kỷ, khi những điều đó trở thành xu thế chung thì người trong cuộc không thấy bứt rứt. Khi những ý nghĩ dông dài này chảy trong não thì bố âm thanh quấy rầy cũng chẳng nhằm nhò gì. Xem thi đấu tốc độ cũng thích mắt.
Cũng như thừa sức chỉ ra sự tàn nhẫn của môi trường xung quanh một cách cay nghiệt hơn. Và khi mọi người đang ôn thi thì bạn đang viết và đang chết. Nhưng trong tiềm thức, trong bản năng thường xuất hiện những cơn đói da.
Được thiên tài cảm ơn, sướng nhé. Chơi là lắng nghe, quan sát, cảm nhận không sót một thứ gì. Bạn sẽ cần một trạng thái thần kinh bớt căng thẳng hơn để chứng tỏ mình không bế tắc.
Đấy là theo qui ước của họ và đời sống bạn dính vào qui ước ấy như con muỗi trao cánh cho mạng nhện. Ít ra bạn cũng đã sắp viết xong và lí giải không cần trọn vẹn một phần đời sống của mình. Tôi là người anh, tôi phải nói gì với nó đây? Tôi hiểu sự ích kỷ và lười biếng việc nhà của nó.
Rất nhiều con người suốt đời sống cho người khác nhưng về mặt lịch sử thì chỉ là hai tay đẩy bánh xe từ hai phía đối diện với những lực tương đương. Bây giờ con hứa với các bác và bố mẹ bật lên, học cho tốt nhé. Thêm nữa, không có hứng thú.