Lúc đó, cha mẹ mới tự hỏi: "Làm sao cho nó muốn sửa đổi được". Tôi la lên: "Thế thì tại sao ông chỉ nói chuyện đến tàu cho cháu nghe?". Khi ngồi bàn ăn sáng, tôi hớn hở chào nhà tôi.
Đợi mà làm gì? Câu chuyện người ta kể đâu có thú vị hay ho bằng câu chuyện bạn sắp kể ra? Tại sao mất thì giờ nghe chuyện con gà con kê đó? Mạnh bạo đi, cắt ngang câu người ta nói đi. Tối thứ bảy, tôi không tiếp ai hết, để tự xét mình. Người quân tử muốn tỏ đức với thiên hạ bao giờ cũng tự lùi lại sau.
Ông kêu điện thoại mời tôi lại vì có chỗ hỏng. Mới rồi bà có viết một bức thư cho tôi; bữa nay tôi xin cám ơn bà". Sau khi mất hàng tuần cổ động ráo riết trong đám thợ để mở sẵn con đường hòa giải, ông diễn thuyết trước đám thợ đình công.
Ông Lawes, giám đốc khám Sing Sing còn nói: "Đối với một quân vô lại, muốn cho được việc, chỉ có mỗi một cách là tỏ vẻ tin cậy nó, đãi nó như một công dân lương thiện và đáng trọng, cứ nhận ngay rằng nó trung thực, đứng đắn. Đứa lớn nhất tên Jim, mười tuổi, phải giúp việc trong một lò gạch: đẩy xe cát, đổ cát vào khuôn, phơi gạch. Nhưng ông phải cương quyết; luôn luôn dụng tâm mãnh tiến và đem đại thắng về cho chúng tôi".
Rất khôn khéo và lễ phép, ông không bao giờ chỉ trích việc nhà cửa hết. Tại đó, có kê một cái xe hơi hiệu Packard, gần như mới nguyên. Tôi biến thành một người mới, sung sướng, có lòng từ thiện và được mọi người thương.
Gia đình ít người mà cất ngôi nhà cực rộng lớn, mua chiếc xe hơi kiểu mới nhất, sắm bộ đồ cho hợp thời trang, khoe sự học hành tấn tới của con mình; cũng đều do thị dục đó hết. Phương pháp thuần hóa tội nhân của ông đã có những kết quả dị thường. Lương tri của tôi bảo tôi rằng trước cũng vậy mà sau này cũng còn như vậy, tôi suốt đời sẽ chỉ là một "thằng" khiêu vũ dở thôi.
Vậy thì xin bạn tự lựa lấy: Một đàng thì rực rỡ thắng người ta, nhưng chỉ về phương diện lý luận; một đàng thì được người thành thật đồng ý với mình. Thành thử ông có một cuốn sổ ghi hàng ngàn tên những người ấy. Lát nữa ra đường bạn sẽ gặp nó.
Cái thời đó, bao giờ anh cũng thắng trong các cuộc tranh biện. Khi đợi tới lượt tôi để gởi thư bảo đảm, tôi để ý tới bộ mặt chán chường của thầy thư ký. Bạn có muốn biết làm sao cho một người đàn bà mê bạn không? Cái đó mới tài! Không phải bí quyết của tôi đâu, mà của bà Dorothy Dix.
Rồi ông gọi cô thư ký của ông, và đưa tôi một cái giấy đặt hàng 35. Với một giọng tự nhiên, cô nói rằng điệu bộ của tôi có lẽ hơi xưa, nhưng nguyên tắc thì đúng, và muốn học những điệu mới không khó khăn chi hết. Thì đây kết quả như vầy: Ông Steinhardt viết thư cho tôi kể: "Tôi có vợ 18 năm rồi, và trong thời gian đó ít khi tôi mỉm cười với nhà tôi.
Thuở thiếu thời, tôi ham mê tranh biện với anh tôi, với các bạn tôi. Henry James nói: "Quy tắc thứ nhất phải áp dụng trong sự giao thiệp với mọi người là để cho họ được sung sướng vì theo quan niệm của họ". Ông có thói quen mỗi ngày đi dạo qua hết các gian hàng của ông.