Đơn giản là vì trong lòng không còn cảm giác chắc thắng như ở những trận trước, ngay cả lúc bị gỡ hoà 3-3 khi gặp Malaysia. - Sẩm tối rồi còn say nắng nỗi gì. Nó giúp bạn có một trạng thái cân bằng tương đối.
Mà việc này xảy ra như cơm bữa. Và nhiều lúc không còn khả năng đè nén được biểu hiện của sự yếu đuối hay hồn nhiên bị giam hãm bởi định kiến từ chính mình. Nhưng dần dà tôi nhận ra rằng khi thực sự xảy ra cuộc chiến với những thế lực ti tiện thì gia đình, họ hàng, bè bạn, những người lâu nay không tham dự vào con đường của tôi (thực ra mỗi người đi con đường tuỳ khả năng của mình lại đâm hay hơn) sẽ sát cánh bên tôi.
Tôi đốt vì nó vô nghĩa. Bạn không muốn cãi lại. Đấy là theo qui ước của họ và đời sống bạn dính vào qui ước ấy như con muỗi trao cánh cho mạng nhện.
Những chuyện như thế về những thằng lấy đờ mẹ làm câu cửa miệng hay làm mọi người phá lên cười. Chắc tớ và thằng em nghĩ nửa đùa nửa thật, chơi thôi. Có thể đó cũng là một cách chơi của cậu.
Chỉ cần cháu làm rạng danh dòng họ là bác mãn nguyện. Tôi tạm thời chấp nhận viết trong sự chu cấp của gia đình và tình trạng bỏ bê học hành bởi có nhiều cái cần sự tập trung để viết ra, lắng đọng lại. Hót nhiều cũng không hay lắm.
Nhưng cũng lo, dễ nó copy phần bề ngoài hạn chế bộc lộ của tôi thì nhiều mà tiếp nhận cái cởi mở bên trong thì ít. Có vẻ như sau khi xem phim về người ngoài hành tinh và cá mập trắng. Mình chẳng bao giờ phải tính toán với mình.
Với sự tự tin ít ỏi của mình, bạn sẽ giữ chừng mực và hành động tử tế đến mức có thể. Cuộc sống vẫn luôn phải chấp nhận sự vô lí và tự lừa dối ấy để giảm những xung đột đầy rẫy, để cơm lành canh ngọt. Bạn đã rơi vào cái bẫy lôgic ma mãnh của tạo hóa.
Nước đôi thay, chắc đâu chúng ta đã tìm ra bản chất của sự phong phú để biết nó là gì. Nhưng mệt mỏi thì sao. Có lẽ bây giờ, gặp những trường hợp như vậy, tôi sẽ thể hiện uy lực bằng cách khác.
Để cả đời chúng ta không phải đeo chỉ một chiếc mặt nạ. Mà cuộc sống thì không thiếu những điều tươi đẹp để tận hưởng. Nhu cầu của bạn không cao.
Chỉ có viết và là một tài năng lớn thì anh mới có một thứ danh tiếng và uy lực tương đương quyền lực. Tôi nhặt mũ lên, nhìn người chị vừa dịu hiền vừa bướng bỉnh khóc, lòng tràn ngập những cảm xúc kỳ lạ. Và khi anh làm việc quá sức, em sẽ để con tè vào người anh.