Nếu dư luận tiếp tục ơ hờ thì bạn sẽ cư xử theo một cách khác. Hay bạn đang tự đày ải mình bằng những thứ chưa bán được. Đã có luật cấm này cấm nọ mà ngày ngày đêm đêm chúng cứ ngang nhiên gào rống vào cấu xé những bộ óc đã mệt mỏi và dần suy kiệt, của cả chính những người lái xe.
Hơn nữa, còn một hoặc nhiều lí do khác, ngoài việc ngại đến nơi mới mà dường đã cũ trong tiềm thức. Nó còn có vô số uẩn ức và những cái khác. Ngoài cửa là một giàn gấc xanh trên đầu một cái sân lát gạch khá dài.
Chính sự hiện sinh của nó (chứ chả nhẽ là thượng đế) tạo ra cái xã hội phải có đạo đức và đủ thứ hầm bà lằng mà chúng ta đang có. Ăn một chút gì đó nạp năng lượng hay cứ lang thang trong mệt lả. Cho cô bé bán diêm, nàng đáp.
Hiện sinh tách xã hội thành những cá nhân đơn lẻ, rời rạc và luôn phải chống chọi toàn bộ phần còn lại. Chiều nay bạn đi đá bóng với thằng em về. Bạn cũng như một người bình thường, dị ứng với hai tiếng nghệ sỹ và cảm giác về sự tai tiếng trong giới này.
Nhưng vấn đề là tinh thần thật khó chia phần. Dù từng li từng tí trong tất cả vận động điên cuồng không nguôi nghỉ. Không hiểu sao ông ta phán ngon ơ như vậy.
Và cũng thật dễ hiểu. Thời gian đã dạy con người bài học yêu thương. Nhưng dù sao thì tôi vẫn bị cái tưởng tượng ngầm ấy ám ảnh sơ sơ.
Sống là gì nếu không có khoái cảm. Tôi là con thú hoang đã chấp nhận cuộc sống cầm tù của con người trong xã hội. Ừ thì mỗi người có một góc nhìn riêng nhưng tả thì cũng ngại lắm.
Cái gì đời lấy đi, cứ để đời lấy đi. Rồi ông ta dạy tôi cách viết chữ BÀI LÀM có chữ A thấp hơn các chữ khác và gạch đít hai cái để đánh dấu bài. Và cũng là kẻ thù của những kẻ muốn duy trì chúng để trục lợi hoặc ngu si hưởng thái bình.
Tiếng tít tít vẫn rót vào tai bạn, khe khẽ khe khẽ. Ông nội ngồi bàn chuyện tổ chức cưới hỏi cho chị cả. Chị út ra viện được điều trị tại nhà, ít phải đi học, bạn bè đến thăm, bữa cơm đông người trẻ tuổi, cười đùa, ấm cúng hẳn lên.
Muốn người ta chịu khó đọc dài để chăm chỉ và thông minh hơn cơ. Hồi cháu học lớp 11, có một hôm cháu đi học xong không về nhà ngay. Cái chính là tự mình phải làm chủ mình.