Cậu em kia, là một người tốt. Nếu bạn tin vào những điều trên, là một người không tốt hay một kẻ phân vân trước ngưỡng cửa thiện-ác, bạn sẽ yên tâm mà ác. Cái đó làm bạn tỉnh ra.
Ông thấy mắt nàng ngân lên những tia sáng kỳ lạ. Mồm tớ vốn đã bẩn lắm rồi. Xoạc bóng thì không dám vì dễ bị thẻ vàng thẻ đỏ, đuổi khỏi sân chơi gia đình.
Cười vui cho dễ sống. Viết ngắn hay quá khéo người ta lại càng ngại đọc dài. Sau những thời khắc đằng đẵng nơi giảng đường nhàm chán, nơi cổng trường đại học xa lạ và vô nghĩa.
Bạn chỉ làm cái việc mà nếu nó vô nghĩa thì bạn chấp nhận là kẻ ngộ nhận, nếu nó có nghĩa mà không làm thì hóa ra bạn là một kẻ hèn. Hơn nữa, còn một hoặc nhiều lí do khác, ngoài việc ngại đến nơi mới mà dường đã cũ trong tiềm thức. Chắc chắn dù mai này bạn có là người thế nào, những điều bạn đã viết sẽ gỡ giúp họ không ít mớ rối của những sợi dây thít mà những thế hệ đi trước tròng lại.
Tình thường trở nên nông cạn khi phủ nhận sự ích kỷ. Và ngày ngày anh được cho chén những miếng ngon để quên đi sự dằn vặt vì đẩy những con chó mình từng yêu quí đến chỗ chết khi đi cắn nhau. Chỉ lấy một ví dụ điển hình và đơn giản nhất.
Mẹ: Độ này con có ngủ được không? Tôi: Im lặng. Nó không nên phá hoại khi lí trí của nó vẫn kiểm soát được hành động, không nên choảng nhau với những thằng vớ va vớ vẩn. Nhưng em nghĩ không phải cháu không biết tôn trọng mọi người đâu ạ.
Và tôi biết, những độc giả hời hợt cũng đâu thấy khác. Dù có thể nói chúng tôi yêu thương nhau. Thử hòa vào họ, hiểu họ, phê phán cũng như cảm thông với họ.
Nhưng nói thế nào thì nói, thế giới này vẫn thừa mứa vật chất và cám dỗ để dụ dỗ loài người đừng tuyệt vọng (hẵng chưa cần tính đến tình yêu thương tồn tại tự nhiên). Chưa chắc rồi sự khúc chiết trong lí giải đời sống sẽ làm ra nhiều cái mới hơn so với sáng tạo thiên về bản năng và sự hồn nhiên. Hơi bị xịn, tiền triệu đấy.
Ta chờ ai đó đến hỏi ta. Đôi lúc bạn nghĩ suy tưởng thế có AQ không, có vô nghĩa hơn không. Điều mà anh muốn thú nhận là anh cảm thấy mình thật nhỏ bé trước em.
Họa sỹ lắc mạnh đầu sang hai bên cho cái cần cổ kêu răng rắc. Nhưng sau rồi thì bạn thấy quả thực một người sáng tạo (hay chỉ đơn thuần là viết) với cường độ cao mà không có một thể chất rất tốt sẽ không chịu được lâu. Cậu biết buồn khi cha mẹ ốm đau.