Thế là mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà hai tuần nhé. Mỗi sáng, tôi tỉnh dậy khá sớm, lúc trời còn âm u, nhưng cứ nằm. Tôi cũng chấp nhận thế, mặc dù, với tôi, cái xe ấy vứt đi cũng được.
Quần áo độ này mặc rộng ra. - Mi tự do quá, mi đòi hỏi nhiều quá, phải vào nền nếp, phải phấn đấu học đi, khổ trước sướng sau? Nhà văn cười gượng: Tại anh chưa ăn sáng thôi, mình ạ.
Nhưng nếu họ chỉ biết vài thông tin lệch lạc… Bạn hơi buồn (và trách mình một chút xíu) khi không đủ niềm tin vào lòng bao dung cũng như sự đào sâu của họ để cảm giác khác điều này: Dễ họ nhìn bạn với ánh mắt thương hại xen chút trách móc. Càng ngày mi càng thấy kẻ không có quyền lực, tiền bạc, danh tiếng bị xử tệ, nhục nhã và gò bó thế nào rồi còn gì. Con người thường chỉ trở nên biết ơn sau khi họ cảm thấy hàm ơn.
Ta không muốn đợi họ tìm đến ve vãn lúc ta đã già yếu hoặc chết nên ta phải cứu chính mình, mở rộng mình. Có thể tột cùng tuyệt vọng (31. May mà y học chưa chính xác tuyệt đối nên triệt sản vẫn có đứa đẻ tiếp.
Trong nhà, tôi đã trở thành một kẻ bất trị. chờ chuông reo nơi lớp ôn thi đại học chật chội phải ngồi xổm chép những áng văn trong hai giờ đồng hồ đến hết giờ thứ nhất thì mông bắt đầu tê dại và cứ phải ngồi cắn răng ghi chép và khắc khoải đến hết giờ còn lại cứ như thế hàng tháng trời và chẳng ai biết từ khi ấy mông tôi bắt đầu dị ứng với giảng đường kể cả với đệm xe máy Nhưng ông cụ thì vẫn muốn sống.
Như một người đồng sở hữu biết điều. Tiếng còi xe ngoài đường vẫn ngân đều. Bỏ cha những suy nghĩ về đồng loại, thời đại vừa phải thận trọng vừa dễ bị nguyền rủa đi.
Tôi là một đứa trẻ ngoan mà. Viết một cách không quang minh chính đại lắm vì đây không phải là lúc được viết như một nhà viết mà phải học như một sinh viên. Thật ra, một ngày của bạn không dài.
Trong việc chọn một cách biểu khác hoặc chuyển hẳn sang biểu đạt cái khác. - Ông quả là người biết lo xa. Mở tủ ra, thay quần áo.
Đơn giản vì họ (tiềm ẩn) quá nhiều hoặc năng lực của họ quá lớn. Nhưng bạn sẽ phán xét những lời nguyền rủa của một bộ phận trong số họ. Những cái tát của cát.
Khi ấy, bạn chỉ biết tìm đến trạng thái trống rỗng. Bao giờ từ trước đến nay cũng thế, cứ phải thấy thương đau tận mắt, phần lớn loài người mới chịu xót xa. Một bữa cơm tối, bố mẹ cãi nhau, bố đập tan mâm cơm.