Dần dà thì bạn cũng dung hoà được một phần. Tôi đang tự hỏi mình sẽ làm gì sắp tới. Thất vọng khi họ lại thích kiểu vờ vịt hài hước chun chút vì với họ, đó mới là sự thật, mới là biết điều, mới là khiêm tốn.
Một phần vì người dân không tự tạo chất lượng cho mình. Và nghĩ rằng đâu là lí trí đâu là trái tim khi mình vừa rung động vừa nhận thức được nó. Nhưng những thứ đó hơi hiếm.
Vì vậy, chơi là một cuộc chiến giữa những kẻ mạnh. Ăn xong lên giường nằm, nghỉ tí để chuẩn bị viết. Những ý nghĩ va đập đập phá trong đầu đòi được chui ra.
Nhưng những lúc mở tủ ra, đọc lại những bài thơ đã và chưa gửi, những lúc đặt bút viết trôi chảy, bạn lại tin mình, tin vào những gì đọng trong tiềm thức của mình. Được mấy cái bình nhựa truyền hết dịch, cả một đôi dép quai hậu, rồi bày biện cả ra vỉa hè. Rồi sẽ quên con đường mình muốn đi, quên cái mình thực sự muốn dành cho người thân, quên cách hiểu nỗi đau của người khác.
Ông ta bảo: Đấy, có thế thôi… Nước mắt tôi bắt đầu lặng lẽ rỉ ra. Bố xuống đường đi bộ về trước. Và để trung thực với mình, anh không hướng về nó nữa.
Dù mẹ không bay, không bay đâu. Và cũng không làm ấm lòng những đứa trẻ ngoan. Dẫu không phải không có lúc buồn.
Không chống lại thì sẽ hình thành một truyền thống mới, một thứ truyền thống mới đầy chai sạn của dân tộc. Người bảo người là thiện… Người, chúng ta, đôi lúc tự hỏi: Phải chăng đời, nghệ thuật, người… không có bản chất, tùy trời? Như thế có vẻ duy tâm. Bình thường thì bạn cũng không viết dài thế này đâu, chỉ viết một vài bài thơ và viết theo hàng ngang.
Tất nhiên, sự mặc cảm không thể bắt hắn hủy diệt những cảm quan mới nhưng mà làm hắn mệt. Sẽ dừng viết 2 phút để nghĩ ra 2 tiếng trước mình làm gì. Không phấn khích hay hồi hộp vì bạn nghĩ đến những tầm cao và sự đột biến hơn.
Có vẻ nó tổ chức một cuộc đấu giá. Con nghe lời bác nào. Bác trai mà đọc đến đây, bác dễ bảo: Cháu không biết chứ, hồi trước bác đánh anh liên tục, láo là bác dạy cho đến nơi đến chốn.
Việc lựa chọn lăng xê và cộng tác làm ăn với tôi sẽ đem lại cho họ không ít màu mỡ sau này. Nhưng đến lần thứ ba thứ tư điệp viên báo về thì chắc bác gái cũng thấy mình tự nhiên cho thằng nhỏ một cơ hội phạm pháp. Ngheo! Ngheo! Họ đang gọi con mèo, dưới tầng.