Tự do hay không còn tùy vào bộ óc của chính bạn. Hôm nay nó lại đến báo với bác là cháu không đi học cả buổi. Họ coi những nghĩa vụ, chuẩn mực tất nhiên như trời định.
Bạn cũng đang tự cho mình cái quyền có thể gọi là phán xét đó. Bạn cũng đang ganh đua với họ. Sự so sánh tối nghĩa đó cũng có lí do là xu hướng tuyệt đối hóa sự lựa chọn và đòi hỏi sự hoàn hảo, dâng hiến trọn vẹn vốn có của đời sống, nghệ thuật.
Anh đã muốn dùng văn để chinh phục em nhưng lúc nào em cũng đoán ra được những điều anh sắp nói. Mà hạnh phúc nhiều lúc chỉ đến sau khi dũng cảm nhả ra những cơn đau cay xè phổi. Hoặc bác sẽ chỉ đọc một chút và gập lại ngay, bác sợ, không thèm đối diện với thứ tà mà, đại nghịch bất đạo này? Cái thứ mà bạn đã cố viết một cách bình thường, chân thật và kiềm chế nhất.
Mãi mãi, ta chỉ là một cậu bé nhạy cảm, càng lớn càng nhạy cảm. Trong lúc trò chuyện, chúng tôi gặp một người quen nữa. Đường phố trũng nên ngập nước như mặt sông, lội nước rất thú.
Và chà đạp lên sự chân thật cũng như khao khát chính đáng của mình. Những cơn tức và rát chạy từ dạ dày lên cổ và dọc cột sống diễn ra thường xuyên hơn. Lăn về đâu? Mình chẳng biết.
Mẹ thì độ này da sạm đi. Phải có luật để người ta không tha hồ sát thương nhau. Có mùi thơm của biển, có vị mặn trong gió.
Khi đã chơi thì ngoài người chơi ra, thậm chí cả bản thân kẻ đó, ai biết đấy là chơi. Một phần vì người dân không tự tạo chất lượng cho mình. Mà không nhớ thì cứ nói thật ra.
Và bạn biết sẽ không ai biết đó là tiếng THÔI mà bạn đã rống lên vừa bực bội vừa ai oán vừa chán nản. Này, con nói chuyện với bác không thì bác đi xe ôm xuống bây giờ. Sao những lần rong xe trên đường, không một chốn để về như con chim bay dưới nắng không có tổ, tôi không nhận ra nơi đây? Một cái ghế đá để viết và không nhiều người để quấy rầy.
Để cháu tự sống và tất cả sẽ đều thoải mái. Còn đờ mẹ vốn dĩ nghĩa của nó đã đa số chẳng sạch sẽ gì. Nhưng rồi sẽ được nhiều người yêu quí.
Nếu quay mặt ra ngoài cửa, bên phải là cây chanh và giàn thiên lý. Còn sót lại những tôi tiếp tục này. Đó là thời gian mà tôi muốn làm một cái gì đó nhưng không biết mình phải làm gì.