Ngọc 2K

Tăng ca khuya quá, tôi ngủ nhờ nhà đồng nghiệp nữ làm chung công ty làm cùng công ty

  • #1
  • #2
  • #3
  • Em vẫn nhớ hồi mình chưa về một nhà chứ? Để anh kể lại thay em nhé. Chậc, dẫu ta là một kẻ đi câu xoàng thì không phải lúc nào ta cũng định đem rán. - Ông cụ tôi bị liệt toàn thân.

    Là một đứa trẻ cũng đầy kiêu hãnh và dễ bị tổn thương, bạn từng hiền nhưng rất cục tính. Cũng có người trong số họ rất tự tin rằng mình hiểu hết, biết hết. Bạn cảm ơn những giờ phút bên họ.

    Bác lại thúc: Tác phong nhanh nhẹn nào. Đừng sa sầm mặt như thế. Hoặc biết nhưng không rõ.

    Nguyên nhân thì rất khó xác định. Đôi lần, ông hoặc các bác gợi lại lời hứa đó trước việc bạn bảo lưu một năm. Đang có cảm giác người mất hết sức lực, đi bộ cũng đau mà vào sân có thể thi đấu khá bình thường.

    Mấy con hổ cũng thế. Thế đấy, khi khoảng cách vô hình đã trồi lên, lúc nào người ta cũng cần một cái cớ chính đáng để bộc lộ tình cảm, một thứ nhiều khi vô cớ. em đi đâu hết một đời - mà không để lại một nhời cho ai - em đi trọn vẹn rộng dài - mà không thả lại một vài cơn thơ - em đi từ lúc bấy giờ - tôi không hiểu cứ đợi chờ em đi - em đi bởi cái lẽ gì - vì ai hay chỉ là vì đi thôi - dù sao em đã đi rồi - duy còn nỗi nhớ lặng ngồi trên mi

    Cũng muốn đọc để hiểu họ hơn. Chúng tôi gặp cậu ở nhà cậu và cùng đi. Để vớt vát chút kiêu hãnh, họ dễ hành hạ, dúi đầu những người còn cùng cực hơn.

    Dường như bạn đang trôi trong dòng âm thanh. Tiếng máy của mình đã tắt. Phù, còn bạn, bạn đang viết từ nãy đến giờ.

    Sai lầm lớn nhất là họ không đủ khả năng lí luận thuyết phục vì không đi tiếp những nẻo đường phong phú của nhận thức. Nhưng dù sao thì tôi vẫn bị cái tưởng tượng ngầm ấy ám ảnh sơ sơ. Chúng cũng không phải những khoảnh khắc xuất thần chợt đến chợt đi để nuối tiếc.

    Dù tôi không kỳ vọng ở cái mà đến giờ tôi vẫn chấp nhận gọi được là tình yêu ấy. Bác gái bảo: Con có ý kiến gì không? Tôi: Im lặng. Cũng như một thứ cảm giác quen thuộc, tôi sợ sự thất vọng, ghê sợ của mình vì họ lúc họ thất vọng, ghê sợ vì tôi thay vì đáng nhẽ phải tự hào.

    Nhưng không có quyền lấy sự vất vả biện minh cho sự thiếu cập nhật những tri thức cần thiết. Như một bông tulip rơi trên mặt tuyết. Vậy mà tôi đang viết.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap