Từ bé bạn đã khó chịu nhất với việc cứ bị sai đi mua thuốc lá mời khách trong khi lúc nào cũng bảo trẻ em đừng này đừng kia, cái này có hại, cái kia có hại. Với không ít uẩn khúc của chung một thế hệ. Một giọng trầm, một giọng cao kiểu trẻ con.
Nhưng hành động của cháu về hiện tượng thì cháu rất không tôn trọng mọi người. Dù sao họ vẫn là bố mẹ tôi dù họ không đặt niềm tin vào tôi (dẫu một đứa con bao giờ cũng khao khát điều đó). Những lúc nàng nhìn vào mắt ta, nàng nhìn mãi nhìn mãi mà không chịu quay đi.
Cười mãi cả đời không làm nên trò gì, lại làm người khác khóc. Ông nâng đôi tay nàng lên và hỏi: Vòng tràng hạt này em dành cho ai đây?. Có một chị vào hỏi mua giấy gì gì đó, không nghe rõ, hỏi lại, à, giấy vệ sinh.
Tôi chỉ ủng hộ dân chủ và những anh có vẻ hợp với chiêu bài dân chủ của tôi. Bắt đầu là đôi mắt nhắm luôn nhoi nhói, rồi đến cái đầu thật khó xác định trạng thái. Cho cô bé bán diêm, nàng đáp.
Để là một người am hiểu nghệ thuật, biết đàn hát vẽ vời? Bạn chỉ đọc vài trăm cuốn truyện, bập bẹ đánh được bài sòn sòn sòn đô sòn, và không biết đánh bóng một quả táo… Bạn chỉ có bản năng. Nhưng cháu thử nghĩ xem, nhỡ xảy ra chuyện gì, quả thực các bác không biết nói với bố mẹ cháu thế nào… (loáng thoáng bên cạnh… Bố: Mấy con mèo này hay thật. Con đi đâu? Tôi: Cháu đi mua sách.
Hành động của tôi là hành động tự vệ để sinh tồn và tôi hoàn toàn ý thức được chúng chứ không khát máu. Hiếm người thấy đỏ mặt. Để người ta phải nể.
cho anh đi một bài thơ - mà em viết lúc bơ vơ thật lòng - độ này trời đến là trong - mây tan vào nắng gió cong miệng cười - cho anh đi một lần người - kẻo suông trời đất đẹp tươi như vầy - không em đừng có đến đây - mà em cứ thả lên mây nỗi buồn Trong khoảng thời gian ấy, tôi vẫn đến lớp, thỉnh thoảng nghỉ một tiết thấy không ai thông báo gì. Bác lại thúc: Tác phong nhanh nhẹn nào.
Không gì tự nhiên mất đi. - Xin ông bớt mỉa mai cho. Tôi vẫn không nói lời nào…
Nói vậy mong anh đừng giận vì tôi vô hình hoá anh. Bạn có thể côn đồ hơn bất cứ thằng côn đồ nào. Phần còn lại của cái đèn… À quên, cái xương sống đèn màu đen.
Bạn có thể nhảy qua con mương dài gấp hơn hai lần chiều cao của mình. Hơn nữa thì bọn tham nhũng cũng không phải thứ mạt hạng chỉ biết chửi bậy ngoài đường như anh ta, cô ta. Họ bảo: Cháu làm sao sánh được với Bác.