Họ cần chấp nhận một sự thật chính đáng và đơn giản: Hãy để bạn sống như chính bạn. Nói vậy mong anh đừng giận vì tôi vô hình hoá anh. Tôi e rồi lại nằm nướng đến tận chiều.
Nêu ra những điều họ đã làm được nhưng không quên chỉ ra cái họ đã sai lầm. Cháu bảo mẹ lúc nào cũng coi con như trẻ con, con lớn rồi, mẹ không phải lo. Và các ý nghĩ u ám lại đến với bạn: Đây quả là một sự ám sát tinh xảo của xã hội hiện đại.
Mà đọc để có một cảm giác, góc nhìn khác về đời sống. Khi biến cái trò đùa nhớ ra 2 tiếng trước mình làm gì thành một việc không chơi nữa thì khó chịu, quả khó yên tâm làm một việc khác, ví dụ: Viết. Dù những kinh nghiệm đó rất dễ tìm với một cảm quan chịu khó rung động.
- Ta đôi lúc cũng cố tìm hứng thú và cũng thấy đây một chút kia một chút. Họ còn bất lực hơn nữa. Vì vậy, nhà văn thường ngăn vợ lại bằng cử chỉ âu yếm ấy.
Nói chung bạn tạm chiếm được thành luỹ này rồi. Nó nhét vào cặp, cái cặp là lạ, và bảo có khá nhiều thư trả lời. Cách cư xử của cậu em này, người mà nếu còn kiểu so sánh về tầng lớp thì tôi thua một bậc, làm cái đầu tôi bớt cái định kiến vô thức đi một chút.
Mẹ hỏi: Hay mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé. Một bữa cơm tối, bố mẹ cãi nhau, bố đập tan mâm cơm. Nghĩ đến một viễn cảnh xin lỗi và trả góp.
Nhưng lúc này cũng là lúc mọi người trong nhà thức dậy. Cái thùng rác lở loét hơn. Con đường quanh sân vận động Mỹ Đình rộng và xanh, khá yên bình.
Rồi chợt nhớ ra, bác tiếp: Đúng rồi. Và cô bạn ấy phá lên cười. Tôi muốn về nhưng lòng cảm thấy chán chường khi bố mẹ có vẻ yên tâm hơn khi thấy tôi ở đây.
Vừa hại thần kinh vốn mệt mỏi vừa ngộ nhỡ lúc tập trung quá không cảnh giác được. Ông cụ nói được nhưng rất khó khăn. Có thể chúng đi ngược lại với lí tưởng của ông nhưng có ai biết lí tưởng của ông là gì đâu.
Điều đó càng làm họ lấn tới, họ không hề coi viết là một công việc. Và chẳng bao giờ chịu dành ra thời gian đủ viết một truyện ngắn để suy nghĩ về một lịch trình sinh hoạt hợp lí hơn. Họ là mỗi con người.