Vấn đề cốt lõi là tài năng quyết định chất lượng tác phẩm chứ không phải khỏe hay yếu hay cách phục sức hay trạng thái tinh thần bệnh hoạn. Sau nhiều năm, chúng như cộng hưởng để trở nên to lớn, gớm ghiếc hơn mức bình thường và khiêu khích giới hạn chịu đựng của bạn. Lại cái đồng hồ báo thức đây.
Và khi tích trữ được thì tôi lại mệt vì sự đi quá tải của đầu óc nhỏ nhoi. Để lúc này bạn không lo nghĩ đến chuyện ra đi hay không. Tôi nhìn lại cái bài toán mà nghi ngờ sao dễ thế, hóa ra mình nhầm dấu, kiểm tra lại là sửa được ngay.
Toán và Lí tôi vẫn xếp hạng làng nhàng. Nhưng thực tế đã biến tôi thành một con chim nao núng trước cành cây cong. Chả hiểu họ làm thế để làm gì.
Hôm trước em đọc ở một tờ báo có nói… Nói chung là bố mẹ hơi xuôi xuôi thôi, còn họ vẫn chưa thay đổi quan niệm mảnh bằng đại học không thể không có. Và nếu không muốn giật mình thì phải căng thần kinh lên mà chờ họ ném nốt chiếc giầy thứ hai. Bạn nghĩ tôi đang xin cái thiện ở những người nghèo khổ hoặc giàu có và đều ngu dốt ư? (Xin đừng tự ái.
Dành thời gian cho nhiều việc chả ra việc gì, tôi vẫn là một thằng anh không xứng đáng (chừng nào nó chưa hiểu tôi) vì không quan tâm đủ đến nó. Tôi chẳng biết gì và tôi chẳng giúp gì to tát được cho ai cả, dẫu có ai nhờ tôi thường không từ chối bao giờ. Ít ai hiểu ai và ít ai muốn hiểu ai.
Những ước mơ của anh cũng là ảo ảnh. Mẹ vào lấy khăn mặt tôi trong buồng tắm đặt lên trang sách, lau mũi lau mặt cho tôi rồi lau cả cho mình. Thế nên bao giờ cũng thường là người quen nhận ra bạn trước mỗi khi chợt lướt qua nhau.
Đừng ví ta với sự chung chung của số đông. Cô ta không ngước lên, liếc qua, lát sau mới cầm lên. Từ lâu, trong bạn có một nhà đạo đức và một nhà hiện sinh.
Tôi ngộ nhận thì không nói làm gì. Chẳng ai bóc lột ai cả. Giờ ta muốn nghỉ một lúc.
Bây giờ những kẻ cầu bơ cầu bất còn lương thiện ngủ đâu? Chỉ là một thắc mắc, đừng gọi đây là một niềm trăn trở. Định ngoáy mũi phát để kết thúc truyện. Cái hồn nó chẳng bao giờ đòi hỏi cái gì ngoài tình yêu thương.
Một số người giúp đỡ nhiều. Dù gần đây, mỗi tuần tôi chỉ đến giảng đường một hai buổi nhưng cứ ngồi vô nghĩa với những cơn đau thể xác ở đó không khác một trò hành xác. Đừng sa sầm mặt như thế.